Showing posts with label Translation. Show all posts
Showing posts with label Translation. Show all posts

Monday, 13 July 2015

[Translation][Magazine]Myojo số tháng 7/2015 - Kato Shigeaki Bài phỏng vấn 10,000 chữ "Stand by Me"

=Witch tính trốn nợ chùm news every nên dịch bài phỏng vấn này bù lại. =
Không re-post, nếu muốn chia sẻ hãy dẫn nguồn về đây. Rất hoan nghênh các bạn comment chia sẻ suy nghĩ sau khi đọc.
Kato Shigeaki: Phỏng vấn Myojo 10,000 chữ 
"Stand by Me" tháng 7/2015

PV: Trong bài phỏng vấn 4 năm trước (số báo tháng 11/2011), cậu nói "Bây giờ là thời kỳ chuẩn bị", lúc đó là cậu muốn nói về cuốn tiểu thuyết của cậu phải không?
Shige: Lúc đó tôi vẫn chưa thể công khai gì được, xin lỗi vì tôi đã không thể nói ra.

PV: Việc các thành viên rời nhóm cũng đã được quyết định nhưng thời điểm đó cậu cũng không thể nói gì. Tôi còn nhớ biểu hiện của cậu khi ấy có vẻ như không được thoải mái.
Shige: Lúc đó là thời điểm rất khó khăn. Tôi còn tự hỏi "tại sao lại phỏng vấn tôi lúc này?" (cười)

PV: Vậy bây giờ cậu hãy nói về những gì không thể nói vào lúc ấy đi, bắt đầu từ điều gì đã đưa bạn đến việc viết tiểu thuyết?
Shige: Hồi đó chắc tôi 23 tuổi. Tôi đã lo lắng là "mình có thể làm được gì cho nhóm?". Sau khi LIVE!LIVE!LIVE! kết thúc, mối quan hệ giữa các thành viên trở nên gượng gạo. Lý do là mọi người đã không thực sự tôn trọng lẫn nhau. Bởi vì chúng tôi đã từng trải qua sóng gió chao đảo giữa sự tự tin và mất cân bằng. Đó là quãng thời gian tôi đã thực sự nghĩ rằng mình dựa dẫm vào các thành viên khác. Do đó tôi nghĩ mình phải làm gì đó đóng góp cho nhóm của mình.

PV: Trong những bài phỏng vấn trước đó cậu nói rằng cậu đã đến công ty và nói trực tiếp là "Tôi muốn công việc".
Shige: Đúng vậy. Tình cờ tôi bật TV và Ninomiya-kun đang ở trên A-Studio (*1 talk show*). Anh ấy nói mình đã từng là thành viên duy nhất trong nhóm không có công việc nên anh ấy đã đến công ty và nói "Tôi muốn đi thử vai". Và vì thế anh ấy đã được diễn xuất trong movie "Lá thư từ Iwo Jima". Chắc lúc đó tôi mất tỉnh táo hay sao đó mà ngay sau khi xem xong chương trình, đã vào khoảng 11 rưỡi đêm mà tôi gọi điện thoại luôn đến văn phòng. Dĩ nhiên là không có ai nhấc máy (cười). Sau đó tôi đã gửi email đến 1 trong các sếp ở công ty để hỏi "Anh có thể bớt chút thời gian nói chuyện với em được không?"

PV: Vậy là cậu đã có một cuộc đàm phán trực tiếp.
Shige: Đúng vậy. Đầu tiên tôi phải làm rõ là tôi thực sự muốn làm việc chăm chỉ hơn nữa. Nhưng vì tôi hành động hấp tấp quá nên chưa chuẩn bị bất cứ kế hoạch cụ thể nào, kiểu như "Em có thể làm việc này!". Tôi đã bị cảm xúc lấn át hết cả. Tôi được hỏi "Thế cậu có những gì?" và tôi đã không thể nói gì hơn ngoài những thứ mơ hồ kiểu như "Em có thể nhìn nhận sự việc từ những góc độ khác nhau hơn nhiều người khác...". Dù cho tôi đã nhận được nhiều loại công việc và tôi thực sự rất biết ơn nhưng điều đó cũng không đem lại kết quả gì to lớn. Sau đó tôi đã đi đàm phán trực tiếp thêm một lần nữa. Lần này tôi đi cùng với Koyama.

PV: Với Koyama-kun?
Shige: Cậu ấy cùng suy nghĩ với tôi. "Tớ cũng muốn làm việc nhiều hơn nữa". Đó là ngày 15 tháng 2 năm 2011. Tôi cũng đề xuất là "Anh thấy nhóm nhỏ gồm em và Koyama thì như thế nào? giống như Tegomass ấy?" Nhưng cuối cùng thì ý kiến đó đã tan biến vì chúng tôi nghĩ nếu cứ tiếp tục chia lẻ nhóm như vậy thì không tốt. Sau đó tôi được hỏi "Thực sự thì cậu muốn làm gì?" Tôi đã buột miệng là "Em đã nghĩ từ rất lâu là em muốn viết một cuốn tiểu thuyết khi em 25 tuổi." Và em được bảo là "Cậu hãy viết đi, đến 31 tháng 3".

PV: Cậu chỉ có 6 tuần là đến hạn chót?
Shige: Đúng vậy. Tôi nghĩ công ty không thực sự tin tưởng mình, hay cảm thấy tôi có chút liều lĩnh. Nhưng tôi đã bắt tay vào viết và "Nếu mình không làm bây giờ thì cuộc đời mình sẽ không bao giờ thay đổi".

PV: Công tắc đã được bật lên.
Shige: Nó đã được bật. Khi tôi về đến nhà, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là trùm futon lên TV để không xem TV nữa. Và sau đó vì không có nhiều thời gian nên tôi đã viết rất gấp gáp.

PV: Trước ngày hạn chót thì Thảm họa động đất sóng thần Nhật Bản đã xảy ra.
Shige: Tôi nghĩ những ai đã đọc thì đều biết, trong quyển Pink & Gray một nhân vật đã chết. Khi động đất xảy ra tôi thực sự đã phân vân không biết mình viết như vậy có ổn không. Nhưng ngày 31 tôi đã viết xong và mang nó đến văn phòng. Đầu tiên tôi không biết nó có được in thành sách hay không, nhưng từng bước từng bước cuộc thảo luận đã diễn ra. Thực sự tôi đã được rất nhiều người giúp đỡ.

PV: Khi nào thì cuốn sách được ấn định?
Shige: Vào tháng 6. Tôi có thể nhìn lại những gì đã diễn ra nhưng trên những con đường cắt ngang trong cuộc đời mỗi người thật sự có những thời điểm bạn không biết được bạn sẽ vấp ngã trên con đường nào. Khoảnh khắc tôi biết được nó được in thành sách tôi đã quá vui mừng đến nỗi thốt lên "Mừng quá!". Nhưng cùng lúc đó tôi lại nghĩ rằng "Thật không đúng lúc.".

PV: Cậu viết không đúng lúc?
Shige: Tại sao tôi có thể viết tiểu thuyết tại thời điểm đó nhỉ. Ngay cả là không có việc gì làm thì chỉ dựa vào đó tôi nghĩ mình không thể quyết tâm vượt qua được để viết một cuốn tiểu thuyết.

PV: Vậy tại sao cậu có thể viết nó?
Shige: Tôi đã có thể viết vì có những thành viên khác ở bên. Suốt quãng thời gian viết đó với tôi thật là khó khăn. Nhưng chính vì sự thật là tôi muốn làm 1 điều gì đó vì lợi ích của NEWS đã khiến tôi tiếp tục. Dĩ nhiên quãng thời gian đó tôi sẵn sàng đứng nghe "Xin mời các cậu, cứ phê bình đi. Tớ không thật sự thích chỗ này." Tôi hiểu rằng bản thân tôi không có gì. Nhưng tôi đã đổ lỗi cho những việc không hay xảy ra quanh mình. Vì tôi luôn trăn trở rằng không thể làm gì đáp lại cho các thành viên mà tôi đã có thể làm việc chăm chỉ.

PV: Tôi hiểu rồi.
Shige" Tôi đã từng nghĩ là nếu tôi có thể hoàn thành một cuốn tiểu thuyết, tôi sẽ có thể thay đổi được tương lai của nhóm. Nhưng điều đó quả là tự phụ. Mảnh ghép của nhóm đã từng chút từng chút đổ vỡ. Nhưng, nếu tôi có thể xuất bản sách, có thể người ta sẽ nghĩ 
"Nhóm nhạc này càng ngày càng có nhiều điều thú vị." Nhưng cuốn sách còn đang được viết dang dở thì đã có cuộc họp thảo luận các thành viên rời nhóm... Cuối cùng thì tôi đã chẳng thể làm được gì cho lợi ích của 6 người chúng tôi. Ngay cả bây giờ tôi vẫn hối tiếc rằng mình đã hành động quá chậm.

PV: Sau khi 2 người họ rời nhóm, có lẽ đã có nhiều người nghĩ rằng cậu là người đầu tiên hành động sau khi nhóm giảm thành viên bằng cách đổi tên và xuất bản sách.
Shige: Vâng, có lẽ là vậy. Nhưng sự thật thì trái ngược. Tôi đã viết nó vì tôi muốn bảo vệ NEWS 6 thành viên. Nhưng tôi không thể. Tôi không thể giữ được nhóm.

PV: Giờ tôi đã hiểu được chuyện xảy ra.
Shige: Tôi đã muốn ngăn 2 người họ lại, nhưng một nửa trong con người tôi cũng nghĩ "Nếu 2 người đã muốn đi, thì cứ đi đi. Như vậy sẽ tốt hơn cho 4 người chúng tôi". Thật đau khổ nếu bạn không có bất cứ hy vọng gì. Dù cho tôi chẳng có cơ sở gì để mà tự tin. Có lẽ tôi chỉ muốn tin mà thôi. Rằng chúng tôi dù chỉ có 4 người vẫn có thể làm được. Lúc đó tôi đã nghĩ mình là người ở tình cảnh không ổn định nhất.

PV: Bởi vì chắc hẳn đó phải là một cú sốc rất lớn.
Shige" Trong buổi họp, 2 người họ nói đến từ "rời nhóm" và mọi người có vẻ như đã bỏ cuộc, tôi đã nói: "Vậy tôi muốn làm một concert cuối cùng với 6 người chúng tôi." Nhưng đã có người nói rằng "Chúng ta không thể làm việc gì như concert được nữa khi đã biết các thành viên sẽ rời nhóm." Khi đó tôi mới thật sự nhận ra, rằng "Tôi hiểu rồi, những concert được thực hiện bởi 6 người chúng ta đã kết thúc." Ngay cả là lúc này, cảnh tượng bóng lưng 2 người họ rời khỏi phòng họp vẫn đốt cháy mí mắt tôi. Nếu có một cảnh tượng mà suốt đời tôi không sẽ không quên, thì đó chính là lưng của 2 người họ. Rốt cuộc, đó là khoảnh khắc cuối cùng. Là khoảnh khắc cuối cùng chấm dứt sự tồn tại của NEWS với 6 thành viên. Tôi nghĩ trong đầu :"À, họ còn chẳng thèm quay đầu nhìn lại." Không phải tôi trách cứ gì họ nhưng điều đó giống như là "Họ chẳng có lấy một chút tiếc nuối nào hay sao..."

PV: Khi nhìn theo lưng họ, cậu đã có cảm giác như thế nào?
Shige: Có lẽ tôi đã hối tiếc rằng mình không thể cố gắng nhiều hơn, không thể gắn kết các thành viên lại nữa. Giống như là, việc kết thúc vậy là bởi vì tôi đã làm phiền họ và chạy trốn khi gặp khó khăn. Tôi cũng trách bản thân mình. Không biết tại sao, sau lưng họ không có gương nhưng tôi lại cảm thấy như chính mình phản chiếu trong đó. Lúc đó đã gần đến kỷ niệm 8 năm thành lập của NEWS. Dù cho chúng tôi đã trải qua 8 năm ròng, đã làm việc chăm chỉ, tôi cảm thấy như có tiếng nói với tôi là "Sự tồn tại của cậu chỉ dừng đến đây thôi." Tôi nhận ra sự tồn tại của mình không đủ để giữ nhóm, và "Bởi vì Shige ở đây nên thậm chí mọi việc còn tồi tệ đi."

PV: Sau đó, cậu đã suy nghĩ về điều gì?
Shige" Tôi đã thực sự buồn phiền. Sự việc còn tồi tệ hơn là dù tôi đã nghĩ chúng tôi có thể giữ NEWS tiếp tục hoạt động với 4 người nhưng tôi lại nghe thấy rất nhiều người nói rằng tốt nhất chúng tôi nên giải tán. Tegomass đã có một thế giới riêng. Rằng thay vì rủi ro tiếp tục NEWS không có trụ cột, chi bằng chỉ tiếp tục Tegomass thì hợp lý hơn. Nhưng không thể chấm dứt chỉ vì 2 người họ rời nhóm được. "Có thể chúng ta không thể được tiếp tục với 4 thành viên..." Khoảng thời gian không có điều gì được quyết định đảm bảo đã kéo dài hơn nửa năm.

PV: Cậu có lo lắng không?
Shige: Tôi đã lo lắng suốt quãng thời gian đó. Tegomass có tour và đang chuẩn bị, nên chúng tôi không thể sắp xếp được thời gian cho một cuộc nói chuyện tử tế. Tôi thường hay gọi điện và nhắn tin cho Koyama. Chúng tôi cũng gặp mặt và nói chuyện với nhau. Chúng tôi nói về tất cả mọi thứ, đến cả trường hợp xấu nhất có thể xảy ra, và sau đó suy nghĩ trong tôi trở nên mạnh mẽ hơn rằng Koyama và tôi muốn 4 chúng tôi tiếp tục. Nhưng dù vậy chúng tôi vẫn không biết liệu có thể hay không. Vì vậy tôi đã nhắn tin cho Koyama: "Dù chỉ có 2 tụi mình, hãy tiếp tục với NEWS."

PV: Cậu ấy đã nói rằng tin nhắn ấy khiến cậu ấy rất hạnh phúc.
Shige: Đương nhiên nó không phải một chuyện vui thuần túy. Nó chỉ là sự yếu đuối, và tôi không thể chịu đựng một mình. Nỗi sợ hãi cái tên NEWS mà tôi có sẽ còn nữa - có một lần trong thời gian nhóm tôi bị đình chỉ hoạt động hồi trước, những chữ NEWS bị gạch bỏ trong tất cả các tờ kịch bản. Nó chỉ là 4 ký tự tiếng Anh nhưng khiến tôi nhận ra sự tồn tại của NEWS có ý nghĩa với tôi lớn như thế nào. Và chắc rằng ngay cả khi tất cả mọi người khác vứt bỏ nó, tôi sẽ không bao giờ vứt bỏ NEWS.".

PV: Từ khi nào mà mối liên kết giữa cậu và Koyama trở nên bền chặt đến vậy?
Shige: Từ khi nào nhỉ!? Chúng tôi đã thân nhau từ lúc còn là Jrs, nhưng Koyama đã được đưa lên hàng đầu trước, và cậu ấy nổi bật. Tôi đã không có 1 nơi dành cho mình. Tôi đã có cơ hội được lên phim truyền hình, nhưng chỉ có vậy. Tôi hiếm khi có được cơ hội xuất hiện trong các concert của đàn anh và được diễn như các Jrs khác. Những người tôi chơi thân vào công ty cùng thời điểm với tôi thì từng người từng người bỏ cuộc. Koyama là người duy nhất cùng thế hệ với tôi mà tôi thân thiết. Nhưng Koyama lớn hơn tôi 3 tuổi, nên cậu ấy vào đại học, bước vào tuổi 20 và trải nghiệm nhiều điều cả 3 năm trước tôi, và dần dần thay đổi. Cậu ấy trở nên hoạt bát hơn và thế giới của cậu ấy rộng mở, cậu ấy nhanh chóng nhận được các công việc. Tôi cảm thấy buồn và có một chút mặc cảm tự ti. Dù tôi có tỏ vẻ mạnh mẽ như kiểu "Tôi là chính tôi."

PV: Tôi cũng đã nghĩ như vậy.
Shige: Tôi nghĩ ai cũng từng có một khoảng thời gian bản thân tràn đầy lòng kiêu hãnh. Nhưng đó chỉ là để lẩn tránh sự thiếu tự tin mà thôi, và khoảng gian đó mới là lúc họ phiền não nhất. Koyama đã ở bên cạnh tôi mà không hề giữ bất cứ khoảng cách nào. Tôi thật sự cảm thấy biết ơn cậu ấy. Hơn nữa, ở NEWS đã từng có Yamashita-kun, Nishikido-kun và Tegomass. Có cảm giác như chúng tôi chỉ là những kẻ ăn theo. Giống như chúng tôi là những người bạn thêm vào để mua vui. Bởi vì điều đó, bản thân 2 người chúng tôi đã luôn luôn cố gắng tươi cười và giữ cho mình suy nghĩ và tinh thần lạc quan nhất có thể. "Nhất định một ngày nào đó" vì vậy tôi cho rằng 2 chúng tôi có thần giao cách cảm. Nghe như có vẻ tôi tự nói xấu nhưng tôi nghĩ 2 chúng tôi thật sự rất trong sáng (cười)."

PV: Vậy cậu có nhớ những gì Koyama-kun đã nói với cậu không?
Shige:...Ngac nhiên là ...không. (cười) Không phải vậy đâu, tôi nhớ đấy, nhưng tôi sẽ không nói đâu. Nhưng tôi biết thực ra Koyama có những khía cạnh nhút nhát và điểm yếu, và tương tự như vậy cũng có 1 tôi mà chỉ có Koyama mới biết. Điều đó khiến tôi cảm thấy vui. Còn nữa, khi Koyama nói về việc trở thành leader (nhóm trưởng), cậu ấy đã hỏi ý kiến tôi và nói: "Tớ nghĩ tớ sẽ nói ra là tớ muốn làm leader, nhưng, Shige nè, cậu nghĩ như thế nào?" Khi tôi nói rằng "Tớ thấy được đấy.", cậu ấy đã hỏi tôi đại khái là "Cậu thấy khi nào nói thì thích hợp?" và "Tớ nên mở lời như thế nào nhỉ?" Và sau đó tôi nói rằng tôi sẽ nắm bắt thời điểm và sẽ gợi chuyện, và tôi đã làm mọi thứ để chuẩn bị. Vừa làm tôi lại vừa nghĩ "Hả!? Nếu mình làm cho nhóm nhiều như vậy thì mình là leader mới phải chứ nhỉ?" (cười) Nhưng tôi nghĩ làm quân sư quạt mo cho Koyama cũng vui lắm. Cậu ấy không phải là 1 leader điển hình của Johnny's nhưng 1 leader không đáng tin 1 chút cũng tốt mà. Bởi vì thế giới cũng đang bắt đầu chấp nhận những nhà lãnh đao thiếu tin cậy. Tôi nghĩ tôi sẽ thả cho Koyama-san thỏa sức bơi tự do và tôi sẽ trở thành 1 cố vấn đầy tin cậy. Bởi vì cậu ấy có 1 số điểm tennen (ngây thơ tưng tửng) đáng ngạc nhiên nên tôi có cảm giác là mình cần phải bảo vệ cậu ấy (cười).

PV: Cậu đã nói chuyện với bộ đôi Tegomass về tương lai của NEWS như thế nào?
Shige: Lịch trình của chúng tôi không khớp nhau và trong 1 thời gian dài 4 chúng tôi không thể nói chuyện nghiêm túc, nhưng tôi đã nghĩ "Chúng ta cần phải có 1 cuộc nói chuyện bày tỏ hết tâm tư nguyện vọng một lần." Tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng và nghĩ chúng tôi có thể nói hết tất cả ở đó, nhưng có lẽ mọi người cảm thấy hơi ngượng ngùng. Chúng tôi đã nói qua nói lại về những vấn đề nhỏ nhặt suốt buổi cho đến tận khi nhà hàng đóng cửa. Sau đó tôi mời các cậu ấy về nhà mình để nói chuyện, nhưng ở nhà tôi chúng tôi cũng chẳng thể nói được."

PV: Không ai có thể mở lời sao...
Shige: Đúng thế. Tôi nghĩ là vậy. Nhưng tôi nghĩ như vậy cũng tốt. 
Hiểu thấu lòng nhau qua lời nói cũng quan trọng, nhưng cũng vui khi 4 chúng tôi có thể dành thời gian bên nhau như thế này, và tôi nghĩ cũng tốt nếu tôi có thể khiến các cậu ấy nghĩ rằng sẽ thật buồn nếu những lúc như thế này không còn nữa. Đem những chuyện ấy nói ra có thể sẽ tạo nên hiểu lầm, theo kinh nghiệm của tôi là vậy. Từ tính cách của 4 người chúng tôi mà nói. Bởi vì Koyama càng ngày càng mở lòng hơn, nên mọi người cũng bị kéo theo (cười). Cuối cùng chúng tôi không muốn chống lại cậu ấy kiểu như "Nhưng mà tớ kiểu này cơ!", hay "Tớ là vậy đó." Vậy nên sẽ tốt hơn nếu không nói ra lời, tôi có thể thấy các cậu ấy nghĩ rằng muốn có nhiều hơn những lúc bên nhau không thể thay thế cùng với những người bạn đồng hành không thể thay thế trong tương lai.

PV: Các cậu không cần nói ra?
Shige: Vâng. Vậy nên, 2 người đã rời nhóm nói những thứ như "Với cái cách mọi việc diễn ra bây giờ, tôi không cảm thấy xứng đáng" Nhưng dù cho tôi có nói nhiều như thế nào những từ như "Xứng đáng chứ. Chúng ta đã cố gắng nhiều đến thế này cơ mà, phải không!" thì cũng vô tác dụng. Bởi vì có những lúc lời nói chẳng có lấy một chút sức mạnh.

PV: Nghe những lời này từ 1 tiểu thuyết gia có vẻ hơi kỳ lạ.
Shige: Lý do tôi nói như vậy là bởi vì tôi viết văn. Có những lúc thái độ còn quan trọng hơn cả bất kỳ lời nói nào. Khi Pink & Gray được in thành sách, khi nó được quyết định sẽ được quay thành movie, Tegoshi là người vui cho tôi nhất đấy. "Shige tuyệt quá!" Cho dù thay vì khen ngợi nội dung sách, cậu ấy nghĩ thật thú vị khi tôi có thể tiến theo 1 công việc mới cho mình, mà không phải là những việc tôi đã từng nhận. Tôi nghĩ có những điều bạn chỉ có thể thể hiện thông qua thái độ và 1 cử chỉ nho nhỏ.

PV: Tôi hiểu. Vậy, việc các cậu đi xem concert của Tegomass cũng là 1 thái độ?
Shige: Đúng là như vậy. Vì chúng tôi đang ở tình huống phức tạp, có lẽ 2 cậu ấy không muốn chúng tôi đến đâu. Nhưng tôi không thể nghĩ ra bất kỳ cách nào khác để bày tỏ tình cảm của mình đến 2 cậu ấy."

PV: Các cậu đã bị gọi vào lúc MC và còn lên sân khấu nữa.
Shige: Tôi vui lắm, nhưng quả nhiên vẫn có điều gì đó khiến tôi thấy buồn. Vì mặc dù không có Koyama và tôi, họ vẫn thành công. Họ còn hát bài "Sakura Girl" của NEWS và không phải tôi không muốn họ hát nó, nhưng bài hát thật tuyệt với chỉ 2 người họ. Nó khiến tôi nghĩ rằng "Có lẽ mình sẽ không được đứng trên sân khấu nữa. Có lẽ lần cuối cùng mình đứng trên sân khấu đã kết thúc từ lâu rồi. Có lẽ mình sẽ không bao giờ được thấy khung cảnh như thế này từ đây thêm lần nào nữa."

PV: Ngày 7 tháng 10, khi sự rời nhóm của 2 thành viên được thông báo, cậu đã nghĩ gì?
Shige: Tôi nhận được 1 tin nhắn từ Yamashita-kun nói rằng: "Hãy cố lên." Tôi cảm thấy như mình nhắn lại "Đừng nói mấy lời kiểu như vậy.", "Lúc đó anh chẳng hề quay đầu nhìn lại, thì bây giờ anh đừng nhìn lại." Tôi nghĩ cảm giác chung đã trở thành "Tất cả từng người hãy cố gắng hết mình." Không biết sao mà tôi lại là người cảm thấy hối tiếc dai dẳng nhất. Cuối cùng tôi vẫn là người day dứt nhiều nhất.

PV: Không phải vậy chứ?
Shige: Bây giờ, người ta nói với chúng tôi là: "NEWS từ khi trở thành 4 thành viên thấy tốt hơn nhiều." và "Mỗi thành viên bây giờ đều nổi bật theo những cách riêng biệt." Nhưng tôi nghĩ tôi, chúng tôi cũng đã làm tốt khi chúng tôi còn là 6 thành viên. Có thể đây chỉ là quan điểm nhận thức thôi. Thậm chí bây giờ tôi không thể nghĩ rằng bây giờ tốt rồi đã là tốt nhất. Dĩ nhiên chúng tôi không thể quay lại 6 thành viên. Nhưng, khi đó, dù cho mọi chuyện trở nên khó khăn, nếu chúng tôi vượt qua thì chúng tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là những gì tôi nghĩ.

PV: Cậu nghĩ như thế nào về Nishikido-kun?
Shige: Khoảng 1 năm sau khi anh ấy rời nhóm. Có 1 lần chúng tôi đi ăn tối cùng nhau. Maruyama-kun đã mời tôi và khi tôi đến nơi thì Nishikido-kun đã ở đó rồi, giống như là tôi bị sắp đặt (cười). Nishikido-kun đã nói "Cậu đang cố gắng, nhưng phải cố gắng nhiều hơn nữa!" Rốt cuộc tôi đã khóc, vì bị nói như vậy từ Nishikido-kun chứ không phải từ ai khác. Tôi lau nước mắt, chiếc khăn tay ướt sũng và tôi cứ thể khóc suốt. Sau khi ăn xong, tôi đi karaoke với Maruyama-kun. Tôi đã vừa hát vừa khóc nức nở. Tôi cố tình xả hết ra. Nếu tôi muốn quên, tôi có thể quên. Tôi cũng nghĩ rằng tôi có thể thân thiện bình thường lại (với Nishikido-kun). Nhưng tôi không cho phép mình quên đi ngày hôm đó và những gì tôi đã nghĩ ngày hôm đó, rằng tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa.

PV: Bố mẹ cậu có nói gì về sự rời nhóm của 2 người họ không?
Shige: Họ không nói gì cả. Nhưng tôi nghĩ mình đã được gia đình ủng hộ vì họ không nói gì. Có lẽ hồi phát hành Chankapaana họ đã lần đầu tiên nói về chủ đề số thành viên của nhóm "4 người các con cũng làm tốt lắm." Dù họ đã không nói gì cả cho đến tận lúc đó. Giống như họ vẫn luôn dõi theo tôi. Ồ, nhưng lúc tôi đổi tên, điều này thực sự là lạ, nhưng khi tôi nghĩ về việc đổi tên mình sang katakana, dù cho tôi vẫn chưa nói gì cho ai biết hết thì mẹ tôi đã nói với tôi là "Sao con không chuyển sang katakana nhỉ." Tuyệt thật đấy. Một phần trong tôi đã lo lắng về việc đổi tên vì cái tên là cha mẹ đặt cho, nhưng bố mẹ tôi đã nói tôi cứ làm vậy đi, đổi thành katakana, nên tôi đã đổi.

PV: Sau đó Pink & Gray được ra mắt vào tháng 1/2012. Phản hồi thực sự rất tuyệt vời.
Shige: Tôi rất hạnh phúc.

PV: Tuy nhiên, là tiểu thuyết được viết bởi 1 idol nên nó đã bị nhìn nhận trên 1 quan điểm thiên vị. Cậu không nghĩ đến việc muốn nhận được giải thưởng văn học và nhận được sự đánh giá công bằng dưới 1 bút danh hoàn toàn khác à?
Shige: Nếu tôi làm vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hoàn toàn vô nghĩa. Dĩ nhiên tôi có tự tin vào tình cảm của mình dành cho công việc, nhưng thay vì nhận giải thưởng, điều quan trọng hơn là khiến mọi người quan tâm đến NEWS, kiểu như "Có cả người như vậy ở NEWS luôn đấy." Bởi vì sẽ có giá trị hơn khi người ta biết đến NEWS, đến Koyama, Tegoshi, và Massu thông qua sách của tôi. Tôi nghĩ đó là lý do chúng tôi là 1 nhóm. Chính vì vậy, thậm chí bây giờ nếu tôi được hỏi "Tại sao anh lại đổi tên?" thì chỉ đơn giản là vì có những người không đọc được chữ kanji tên Shigeaki của tôi và tôi muốn ưu tiên cho việc mọi người tìm hiểu chúng tôi.

PV: Vậy phải mất bao lâu để cậu nghĩ rằng NEWS có thể hoạt động với 4 thành viên?
Shige: Tại thời điểm thông báo 2 người họ rời nhóm, dường như chúng tôi đã có thể tiếp tục hoạt động 4 người, nhưng lúc đó vẫn chưa có điều gì được quyết định chắc chắn. Vẫn có mối lo là chúng tôi sẽ chỉ tồn tại dưới 1 cái tên chung. Vậy nên tôi muốn nhanh chóng được phát hành CD, nhưng cũng có ý kiến là không muốn phát hành gì cả cho đến khi chúng tôi có thể làm 1 thứ thật tuyệt vời. Nhưng chúng tôi không biết bài hát nào tốt nhất cho 4 chúng tôi và ngay cả khi đã quyết định Chankapaana chúng tôi vẫn lo lắng rằng liệu có ổn không. Khi tôi xem tin tức trên internet là có thông báo tôi sẽ phát hành tiểu thuyết, mọi người có thể comment lại ngay tức khắc, đúng không? Trong những dòng comment, cụm từ "Cái bánh kém không có dâu tây" được viết. . Lời chỉ trích thẳng thừng đó thực sự hằn sâu trong trái tim tôi. Vì tôi đã nghĩ rằng đúng là như thế. Tôi đã rất lo lắng, nhưng chính vì vậy tôi nghĩ chúng tôi phải thực sự chiến đấu như thế nào.

PV: Khi nào thì cậu tin chắc rằng 4 người các cậu có thể tiếp tục với NEWS?
Shige: Có lẽ là lúc chúng tôi có concert đầu tiên với 4 người. Cũng giống hệt như bóng lưng 2 người kia bỏ đi, nhưng concert đó, tất cả mọi cảnh sắc, tôi nhớ rõ như in cả 2 tiếng đồng hồ ấy.

PV: Cậu đã bất ngờ bật khóc.
Shige: Đúng vậy. Tôi đã tự nhủ: "Hả, mình đang khóc." Nhưng đó có lẽ là vì không phải concert cuối cùng của tôi đã chấm dứt. Dù cho tôi đang đứng trên sân khấu 1 lần nữa, tôi nghĩ về việc mình yêu quý các thành viên như thế nào, và thời khắc ấy, địa điểm ấy nơi các thành viên và các fan đã tạo nên những điều mà người khác không thể tạo ra được. Tôi thực sự suy nghĩ rất nhiều về việc mình muốn tiếp tục như thế nào, nhưng trong ngày hôm đó, khung cảnh tôi nhìn thấy từ sân khấu đó, không phải là một hình xăm nhưng đã khắc sâu vào cơ thể tôi.

PV: Nghĩ về những người bạn đồng hành và hoàn thành cuốn tiểu thuyết. Cậu đã vượt qua nỗi tuyệt vọng. Cậu không muốn khen ngợi chính cậu của ngày hôm đó ư?
Shige: Tôi không biết nữa...Nếu tôi có thể gặp lại chính tôi của thời ấy, tôi đoán mình sẽ muốn dạy cho cậu ta: "Cậu chỉ có thể được biết đến với những gì cậu đã vất vả làm ra." Chỉ nhớ lại thôi cũng đã thấy rất ngượng rồi, tôi của ngay trước và sau tuổi 20 đã có 1 sự bùng nổ muộn về cách cư xử của trẻ dậy thì. Vì tôi đã nghĩ đến những thứ như :"Thế giới xung quanh mình thật là khốn!" (cười) Như kiểu "Cả thế giới thật là ngu ngốc khi không chấp nhận mình!" Mỗi ngày tôi chỉ toàn kêu ca phàn nàn. Một lời thôi cũng đủ, tôi muốn nói với cậu ta (Shige của thời đó) rằng: "Thế giới này đã đối xử tốt với cậu rất đáng ngạc nhiên đấy."

PV: Đó là những gì cậu cảm thấy sao?
Shige: Phải. Cuộc đời tôi không phải là 1 cuộc đời như vậy. Tôi đã gặp may mắn mới có thể tiến xa được như thế này. Về tiểu thuyết của tôi, thật lòng mà nói, tôi đã rất vất vả với suy nghĩ mình sẽ chết nếu không làm cho thật tốt. Điều đó đã cho tôi 1 sự đánh giá. Nó đã thực sự trở thành niềm hy vọng của tôi, rằng nếu tôi làm 1 điều gì đó, tôi sẽ có những thứ được người ta thừa nhận. Cảm xúc ấy sống trong tôi mỗi khi ca hát, nhảy và diễn xuất. Trước đó đã có lúc tôi cảm thấy dù cho mình có thực sự cố gắng đến mức nào thì cũng không ích lợi gì."

PV: Sống trong cậu mỗi khi ca hát và nhảy, cậu có thể ví dụ không?
Shige: Thời điểm ra mắt Chankapaana, với cảm xúc "Mình sẽ làm lại tất cả từ số 0", tôi đã tập luyện cơ thể, học nhảy và thậm chí đi luyện thanh. Điều khiến cho tôi xuống tâm trạng chính là tiểu thuyết của tôi. Đến tận lúc đó tôi cứ 1 phần có suy nghĩ kiểu như là "Sao cũng được, đằng nào mình cũng không thể làm nổi đâu." nhưng lúc đó tôi lại ý thức được là "Đây có thể là cơ hội cuối cùng của mình." Và, chỉ là nhìn lại trong nhận thức, nhưng tôi nghĩ chúng tôi đã được đánh giá cao hơn ở cái thời còn là 6 thành viên. Tôi không mong chuyện đó xảy ra. Chỉ bằng cách làm việc thật chăm chỉ, bạn sẽ nhận được sự đánh giá xứng đáng cho mình. Thế giới cũng có lúc tốt đẹp không ngờ. 

PV: Có lẽ là đúng như vậy.
Shige: Tuy nghiên, có vẻ như tôi chỉ là người tiên phong viết tiểu thuyết (trong Johnny's) , nhưng điều đó không đúng. Bởi vì sự tồn tại của Arashi quả nhiên rất quan trọng. Thời điểm tôi đến công ty và yêu cầu trực tiếp công việc để làm, 1 góc tâm trí tôi hiện ra buổi triển lãm tranh của Ohno-kun. Điều nuôi dưỡng ý tưởng về việc tôi có thể sẽ làm 1 việc không điển hình như 1 thần tượng chính là sự tồn tại của Ohno-kun. Tôi chẳng bắt đầu 1 thứ gì mới mẻ cả. Trong suy nghĩ của mình tôi chỉ điều chỉnh lại 1 chút những gì đàn anh đi trước đã làm.

PV: Cậu có nói cho Ohno-kun biết là buổi triễn lãm của anh ấy là 1 trong những điều khiến cậu viết tiểu thuyết không?
Shige: Có chứ. Tôi đã nói với anh ấy. Kiểu như là "Tất cả là nhờ có Ohno-kun." Và anh ấy trả lời là "Anh có làm gì đâu, cậu đừng nói như vậy." (cười).

PV: Vậy người đã ủng hộ cậu là Ohno-kun, đúng không.
Shige: Vâng. Nhưng thật ra, khi nghĩ đến những người đã ủng hộ tôi, thì điều đầu tiên tôi nghĩ đến là các fan. Chắc chắn là như thế. Mặc dù rõ ràng là tôi đã cố gắng tránh trả lời các dạng câu hỏi dính líu đến "fan". Hơn nữa, tự nói về "quá khứ lầm lạc" của mình có lẽ đã là không tôn trọng các fan rồi. Bởi vì thời điểm đó tôi cũng đã có những fan ủng hộ mình. Tôi không biết cho đến bây giờ tôi đã dùng đến từ "vì các fan" bao nhiêu lần, nhưng tôi nghĩ sau khi trở thành bộ tứ, tôi đã có thể thực sự hiểu được ý nghĩa của những từ đó và nói ra nó từ chính trái tim mình. Khi chúng tôi trở thành 4 người, tôi đã thực sự rất lo lắng. Tôi nghĩ tôi đã khiến cho các thành viên khác lo lắng lây theo tôi. Tuy nhiên, các fan đã nói với chúng tôi: "Chúng tôi muốn NEWS tiếp tục hoạt động với 4 thành viên." Và cả khi chúng tôi phát hành Chankapaana, họ đã ở phía sau ủng hộ chúng tôi hết mình. Bất kể là lúc nào, dù chỉ có 1 lần, nếu không có tiếng nói của các fan thì các hoạt động của chúng tôi đã có thể bị cắt bỏ. Tôi đã hiểu được điều này sau khi chúng tôi trở thành nhóm 4 người. Đó thực sự là điểm không tốt ở tôi. Tôi đang cố gắng làm việc chăm chỉ vì những người đã ủng hộ NEWS, vì các fans, bây giờ tôi có thể nói ra điều này từ trái tim mình.

PV: Vậy, lý do gì mà bây giờ cậu vẫn tiếp tục viết tiểu thuyết?
Shige: Tôi nghĩ tiếp tục làm 1 điều gì đó là 1 việc rất tuyệt vời. Vì tôi nghĩ có rất nhiều người chỉ hiếu kỳ 1 lần. Kiểu như, tiếp tục 1 điều gì đó sẽ tạo nên sự chuyên nghiệp thực sự. Tôi đã ra quyết định. Bởi vì tôi đã bắt đầu thử thách cả 2 vai trò 1 lúc. Tôi sẽ không bỏ dở giữa chừng. Tôi nghĩ điều đó khiến tôi vui hơn bất cứ điều gì, rằng có 1 người nào đó đang đọc cuốn sách tôi đã viết ra.

PV: Tôi đang rất mong chờ movie Pink&Gray sẽ khởi chiếu đầu năm sau. Có phải là tính cách của Nakajima-kun, người đảm nhiệm vai chính có phần tương tự với cậu không?
Shige: Có lẽ là như thế. Tôi nghĩ sẽ thật thú vị nên tôi đã đến trường quay xem 1 chút. Nhân vật chính của Pink&Gray không phải là tôi, nhưng quả nhiên là có 1 chút tự phản chiếu bản thân trong lời văn của mình. Yuto cũng nói là "Em thấy anh ấy trong em." Dù có lẽ là các fan của Yuto sẽ tức giận với tôi (cười). Tôi cũng nghĩ về điều đó khi chúng tôi ra ngoài ăn với nhau. Những thứ kiểu như cảm giác lúng túng, vướng vào nhiều việc khác nhau, và không nói ra thành lời có lẽ phản ánh chính tôi. Nhưng ở tuổi 21, cậu ấy đang làm rất nhiều việc và điều chỉnh được bản thân tốt hơn nhiều so với tôi đã từng. Tôi nghĩ thật là tuyệt khi Yuto đảm nhiệm vai chính của phim.

PV: Cuối cùng hãy nói cho chúng tôi về 3 cảnh để lại ấn tượng sâu đậm nhất với cậu kể từ khi 2 thành viên rời nhóm.
Shige: Lưng của 2 người họ, khung cảnh nhìn từ sân khấu của Chichibunomiya, và...có lẽ là tôi sẽ giữ điều cuối cùng lại. Tôi muốn để ngỏ nó. Dĩ nhiên có rất nhiều thứ. Tôi cũng đã rất cảm động khi được nhìn tận mắt cuốn sách của mình được xếp trên kệ ở nhà sách, và tôi không thể nào quên được sự phát hành của Chankapaana. Nhưng, tôi sẽ để ngỏ điều cuối cùng.

PV: Koyama-kun đã nói: "Tôi sẽ đưa bữa tối mà chúng tôi vừa có vào danh sách những điều để lại ấn tượng sâu đậm của tôi." Cậu ấy đã vui vẻ kể lể "Shige là người đã khởi xướng nó đấy."
Shige: Sao cậu ấy nói về tôi mà vui sướng thế nhỉ (cười). Chắc chắn đó là 1 bữa tối nhiều cảm xúc, và 4 chúng tôi đã nói rất nhiều về những ước mơ của mình. Tôi sẽ nói về chúng khi chúng trở thành hiện thực. Kiểu như "Điều mà tôi đã nói khi ấy giờ đây đã trở thành hiện thực." Tôi nghĩ về nó thêm 1 lần nữa vào bữa tối hôm ấy. Đó không phải là 1 danh sách dài những việc phải làm, mà là 1 danh sách gồm nhiều việc chúng tôi muốn làm và nên làm với tư cách là NEWS. Hơn thế nữa, nếu chúng tôi hoàn thành được tất cả những thứ trong danh sách đó thì tôi chắc chắn sau đó chúng tôi sẽ lại viết 1 danh sách mới. Thế nên, chẳng phải để ngỏ dòng cuối cùng thì tốt hơn sao?

PV: Ồ, đương nhiên rồi. Khi gặp cậu lần đầu tiên hôm nay tôi đã nghĩ là thái độ của cậu đã thay đổi, nhưng cậu nghĩ mình đã thay đổi gì so với 4 năm trước?
Shige: Tôi đã có được sự tự tin. Không phải là tôi nghĩ mình có thể làm bất cứ điều gì. Đó là sự tự tin tôi cí thể làm những việc vì lợi ích của nhóm. Giờ đây, khi tôi bị chỉ trích, tôi có thể nhận lỗi "Tôi đã sai" mà không đổ lỗi cho bất cứ ai nữa. Tôi nghĩ vì có sự tự tin mà mình có thể trở nên khiêm tốn.

PV: Con người ta có thể thay đổi mà.
Shige: Nhất định ai cũng có thể thay đổi. Bạn có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Đó là những gì bây giờ tôi nghĩ.

Số báo tháng tới là Masuda Takahisa! Kato hãy chuyền sự liên kết...
Gửi Massu
Thực ra,
Trong các thành viên thì tớ với Massu quen nhau lâu nhất đấy.
Với Massu mọi thứ trở nên rất đặc biệt,
Và lâu lâu cậu lại nảy ra những ý kiến phá cách,
Cũng có những lúc cậu bị hiểu lầm.
Nhưng, tớ hiểu những sở thích và ý tưởng đó của cậu,
Chúng được tạo ra cũng chính bởi vì
Cậu muốn NEWS được tốt hơn.
Và vì thế tớ muốn ủng hộ Massu và
Tớ nghĩ mình muốn trở thành người có thể thấu hiểu 
cái thế giới trong đầu của Massu, dù chỉ 1 chút ít.
Hồi trước, khi cậu tranh luận về yếu tố ánh sáng cho phần mở đầu (concert),
Tớ đã rất vui khi cậu hỏi tớ : "Shige, cậu nghĩ như thế nào?"
Điều đó giống như là, ít nhất thì cậu đã tin tưởng tớ, dù chỉ 1 chút xíu.
Từ giờ trở đi, tớ cũng muốn cậu không ngần ngại trước tớ.
Dù sao thì, chúng ta từng là bạn cùng lớp 3-B mà. (haha)
Kato Shigeaki.
-V-trans: teenwitch@gyozafansoup
Eng-trans: h0bbitx3@LJ
Scans: inala@LJ-
*Chú thích:
- Cái ý kiến NEWS không phát hành gì hết cho đến khi mọi sự chuẩn bị được hoàn hảo là của Massu đó, hồi Mập có đề cập trên Tegomass no Radio.
- Lớp 3B: Là drama 3 nen B gumi Kinpachi Sensei mà Shige và Massu đóng chung, trong đó 2 người đóng vai học sinh lớp 3B ^^

Tuesday, 17 September 2013

[Translation][Lyrics]NEWS - Aikotoba ~ te wo hiite ~ (10ve anniversary)

Nghe thông tin NEWS sẽ hát bài mới vào concert kỉ niệm ở Tokyo Dome, ban đầu witch nghĩ là sẽ có single mới cơ ~ nhưng sau đó mới biết là không phải :( Kì vọng thật nhiều dĩ nhiên thấy hơi hụt hẫng, mà JE cho phát video này trên Jweb thì khả năng concert ở Dome được phát hành DVD cũng không cao T^T
Nhưng đến lúc được xem video này - 11 rưỡi tối 14/9 (muộn hơn nhiều so với vô số fan NEWS túc trực Jweb từ 10h T^T ) - witch thật sự rất xúc động. Mọi suy nghĩ trước đó về những kì vọng nào là single hay DVD đều tan biến cả.
Những gì cần nói với fan NEWS đã nói hết qua ca từ của bài hát rồi, và witch cảm thấy chỉ cần như vậy là đủ. Một món quà quá đỗi tuyệt vời không còn gì hơn nữa cho ngày kỉ niệm 10 năm - 10ve anniversary ^^

Vì 1 số lí do (đã giải thích trên facebook của quán) mà bản vsub witch sẽ ko post trực tiếp lên đây. Thay vào đó thì dưới đây là bản dịch bài hát, minna đọc tạm vậy.

Aikotoba ~ te wo hiite ~
(Lời yêu thương bí mật ~ rút bỏ chữ "te" ~)
Nhạc: Tegoshi Yuya
Lời: NEWS
Dịch: teenwitch
*vui lòng không copy mang bản dịch này đi bất cứ đâu*

Trao nhau nụ hôn, lặng nhìn nhau thật gần
Nương tựa vào nhau, khóc cùng nhau, ủng hộ lẫn nhau
Lời yêu thương bí mật chỉ thuộc về anh và em
"Tezutettetotte" anh muốn gặp em
"Tezutettetotte" anh yêu em

Vào một ngày nắng ấm, cơn gió lạ bất chợt thổi đến
Anh vươn bàn tay theo gió cuốn đi
Gió ơi, xin một lần nữa kể tôi nghe câu chuyện
Cuộc gặp tình cờ vào tháng 9 năm xưa
Tình yêu của em đã trao anh tất cả
Chỉ nhờ có vậy, anh đã có thể trở nên mạnh mẽ và đến được nơi đây
Bởi vì thế, anh muốn báo đáp em bằng tất cả những gì có thể
Trải qua những ngày 9,8,6 mới có được hôm nay
Cuối cùng hạnh phúc này cũng đến với chúng ta
Kìa hãy trông, hơn bất cứ nơi nào trên trái đất
Yêu thương đang tràn ngập nơi đây

Trao nhau nụ hôn, lặng nhìn nhau thật gần
Nương tựa vào nhau, khóc cùng nhau, ủng hộ lẫn nhau
Lời yêu thương bí mật chỉ thuộc về anh và em
"Tezutettetotte" anh muốn gặp em
"Tezutettetotte" anh yêu em

Rồi đây anh sẽ khiến em cười
Nhiều hơn cả anh của 10 năm về trước
Nếu lúc này chúng ta có thể trông thấy cùng một vì sao
Anh chỉ cần sự bình dị thế thôi
Lời hứa đã trao cùng tình cảm gắn bó
Vẫn còn đây chưa bao giờ thay đổi
Giọng nói khi xưa đã đánh thức anh dậy
Xin lỗi em...anh sẽ không để em phải khóc thêm lần nào nữa
Có thật nhiều điều lúc nào anh cũng muốn nói ra
Xin gửi đến em, ngàn lời yêu thương

Nụ cười đáng yêu rạng rỡ của em
Và những khoảng thời gian dịu dàng, trọn vẹn
Tạo nên phép màu cho những lời anh nói
"Tezutettetotte" anh muốn gặp em
"Tezutettetotte" anh yêu em

Rời khỏi con đường vừa ngớt mưa
Nếu chúng ta rẽ vào ngã tư đằng trước
Trên bầu trời nổi lên cầu vồng với những vệt mây hình trái tim
Ngồi bó gối cùng nhau, anh lên tiếng "Mãi mãi ở bên nhau em nhé"
Em mỉm cười thật tươi, khẽ gật đầu tỏ ý bằng lòng

Trao nhau nụ hôn, lặng nhìn nhau thật gần
Nương tựa vào nhau, khóc cùng nhau, ủng hộ lẫn nhau
Lời yêu thương bí mật chỉ thuộc về anh và em
"Tezutettetotte" Hãy ở bên anh

Kể từ đây, anh và em sẽ cùng hướng đến một tương lai
Đầy rực rỡ, sáng ngời và rộng mở
Chúng ta sẽ lại bắt đầu vun đắp cho quãng thời gian bên nhau
"Tezutettetotte" Anh yêu em
Ngày kỉ niệm 10 năm tình yêu của chúng ta

<Về bản vsub: hãy liên hệ nhà Gyoza qua comment, chatbox hay lên fb, JPN nha>


Ý tưởng Tezutettetotte rút bỏ 4 chữ "te" đi ~> zutto quá hay <3
Ý tưởng lồng ghép 4 hình vuông, trái tim, tam giác, tròn vào lyrics cũng hay nữa <3
== Quá trình làm vsub witch đã có dịp hỏi han nhiều fan NEWS ^^ thấy lần sub này làm witch gần gũi hơn với các Chankapaana ^^ có nói qua lại, nhiều ý kiến thì mới vỡ lẽ ra thêm nhiều điều.
Dưới đây có mấy chỗ witch muốn chia sẻ, là ý hiểu của witch thôi chứ cũng không dám khẳng định 100% đâu, ai có ý kiến j thì đóng góp thêm nhé ^^
câu chuyện tình yêu trong bài hát vừa mang ý nghĩa là câu chuyện của NEWS và fan, cũng như câu chuyện giữa 4 thành viên của NEWS.

1.Aikotoba = lời yêu thương = ám hiệu (nghĩa đôi). 4 chữ "te" trong cụm tezutettetotte = 4te + zutto ~> 4 thành viên của NEWS sẽ mãi mãi tay nắm chặt tay ^^

2. Cuộc gặp tháng 9 trong bài hát chính là ngày debut của NEWS - 15/9 khi đó các thành viên lập nhóm mà không có xuất phát điểm từ sự thân thiết, còn chưa hiểu nhiều về nhau.

3. "những ngày 9,8,6" là những ngày còn là NEWS9, NEWS8, NEWS6. "986" phát âm là "kuyamu" cũng có nghĩa là buồn bã, nuối tiếc.

4. Chữ "shiawase" = hạnh phúc trong đó chữ "shi" được thay bằng số 4 (đồng âm) - cũng có nghĩa là cuối cùng thì 4 thành viên của NEWS hiện tại cũng có được hạnh phúc. witch dịch là "chúng ta" - ở đây ý là cả 4 thành viên của NEWS cùng các fan nữa.

5. "Ngã tư" được nhắc đến trong bài hát được viết bằng kí tự hình vuông - ngã tư là nơi 4 nhánh đường gặp nhau - cũng là khi 4 thành viên của NEWS ở bên nhau. Khi fan "rẽ vào ngã tư" cũng là đến tụ hội cùng NEWS, nơi ấy sẽ có cầu vồng với mây trái tim của Tego - quá lãng mạn  :">

6. Cụm "sankakuzuwari" được NEWS viết hình tam giác thay cho chữ "san" ~> tượng hình dáng ngồi bó gối ^^

6. Cụm "maruku hohoemi"
maruku = tròn (tính từ) = mark - dấu hiệu ~ vụ này là đồng âm.
maruku hohoemi vừa mang nghĩa cười tươi (cười toe thì ra miệng tròn vo ớ) vừa có nghĩa là cười tỏ dấu hiệu (đồng ý).

7. 10ve anniversary mang nghĩa đôi là kỉ niệm tình yêu + kỉ niệm 10 năm. witch gộp chung luôn ^^

p/s: "trao nhau nụ hôn" - vụ này chắc là mấy cái hun gió của Tegonyan đây mà =))))))
hun fan thì chắc ko có đâu...lẽ nào 4 lão hun nhau ~~~~~~~

Saturday, 14 September 2013

[Translation][Magazine]NEWS Popolo 2013.10 - NEWS 10th Anniversary Book

Popolo tháng 10 - NEWS kỉ niệm 10 năm
Source engtrans: here
- Gặp nhau lần đầu đến giờ đã hơn 10 năm. Điều gì đã thay đổi và điều gì không thay đổi?

K: Khi mới gặp Shige tớ đã nghĩ cậu ta khá là nhạy bén, giờ thì thậm chí còn hơn ấy chứ.
M: Đúng á. Mới gặp lần đầu tớ đã nghĩ "Ở đây có 1 đứa ưu tú" rồi. Cậu ta thuộc loại được phỏng vấn ngay từ khi mới bước chân vào công ty ấy nhỉ.
S: Chắc là thế đó. Ờ mà hồi đó tớ thấp hơn Massu, đến hồi debut thôi à (cười)
K: Shige là shinmei (nhảy cặp cùng nhau) của tớ ngay từ đầu. Đầu tiên tớ chả biết gì về nhảy đối xứng cả nên tớ nghĩ "Tại sao lúc nào mình cũng cùng với thằng nhóc này?" (cười) Thằng này nhìn thông minh, cách ăn nói thì quái gở...
M: Chuẩn! Cậu ta có vầng hào quang "đứa bé thông minh" kiểu đó.
S: Ahahah! (cười)
M: Tớ đã gặp Tegoshi nhiều lần sau khi gặp những thành viên khác.
T: Đúng thế. Ban đầu tớ cứ nghĩ Shige trùm thể thao lắm cơ.
M: (cười ngoác mỏ)
T: Tớ nghiêm túc đấy! Thật mà!
S: Này ~ thôi đi nha ~ Ờ...ấn tượng đó đúng là sai lầm.
K: Bởi vì nhìn cái mặt rõ thông minh chứ gì?
T: Đúng, đúng vậy đó, nhìn cậu ta xuất sắc lắm luôn!
M: Thật à? Chỉ cần nhìn Shige bước vài bước là tớ nghĩ ngay: "Tên này thể nào cũng chạy chậm như rùa!" (cười)
T: Phán như thánh! (cười)
S: Và khi tụi mình debut thành NEWS...
K: Tớ và Shige đã ở cùng nhóm từ hồi còn là Jr, chúng tớ vốn đã là bạn tốt nên thấy rất vui. Tụi này thường xuyên tám qua điện thoại, thậm chí còn mặc đồ của nhau nữa (cười)
S: Mặc chung áo sơ mi nữa ấy nhỉ (cười)
M: Giờ nghĩ lại, lúc debut Shige là đứa lanh lợi nhất, tớ còn nhớ cậu ta tiến lại chỗ tớ như vầy nè: "Ê, có Massu bên đó nữa kìa ~ NEWS!" Kinh thật đấy!
T: Ahahah! (cười)
S: Tớ không có ý xấu mà ~
K: Cậu ta không bao giờ làm vậy đâu (cười) Nhưng mà có thể nói như thế thiệt (cười)
M: Shige nức tiếng hồi đó giờ coi bộ nhẹ nhàng hơn rồi (cười)
K: Dịu dàng hơn rồi ha ~ (cười)
T: Lúc debut tớ vẫn còn là vị thành niên, có thành viên khác đã gây ra rắc rối. Trong các thành viên còn lại thì tớ và Shige là 2 đứa cuối cùng có lễ trưởng thành.
S: Đúng vậy.
T: Tụi tớ chỉ được đến các quán ăn gia đình, không được đặt chân đến các quán bar có bán đồ uống có cồn, còn được dặn là không được đi karaoke...Tớ ngạc nhiên: "Sao cơ ạ? Chẳng phải học sinh trung học đi karaoke chỉ để hát thôi sao?"
Tụi tớ bị giám sát nhiều nhất á. Một khi qua tuổi 20 rồi thì chả còn vấn đề gì nhiều nữa, Shige và tớ phải có nhận thức về tuổi của mình cho đến năm cuối cùng.
S: Tớ cũng nghĩ thế.

Ngay cả người nhìn luôn vui vẻ yêu đời như Massu cũng có 1 khía cạnh mà chỉ có các thành viên biết...

K: Khi tụi mình còn là Jr Massu là shinmei của Goseki trong "PLAYZONE", tớ nhớ là tớ thực sự ấn tượng khi thấy cậu ấy nhảy "It's BAD". Tớ còn nhớ là đã nhận xét với Goseki - bạn tốt của tớ cậu ấy nhảy giỏi như thế nào. Tớ không bao giờ tưởng tượng nổi là rốt cuộc lại ở cùng nhóm với cậu ấy. Tụi tớ còn chưa bao giờ trò chuyện. Cậu ấy mang hình ảnh luôn tươi cười, và còn nhảy giỏi nữa.
M: Ghi vào là cậu ấy nói thế đấy nhé! In đậm vào nha! (cười)
S: Tớ chẳng nhớ nổi ấn tượng đầu tiên về Massu~ Khi bắt đầu nhớ được thì đã là bạn bè mất tiêu rồi. Tụi tớ có phỏng vấn tạp chí cùng với nhau, làm việc chung ở "Kinpachi Sensei" nữa.
M: Trước Kinpachi tụi mình thực sự chẳng hiểu về nhau.
S: Đúng vậy. Tớ nhớ là tụi mình lúc đầu khá khách sáo với nhau. Với tớ thì cậu như kiểu 1 người bạn cùng lớp cũ. Tớ có địa chỉ liên lạc của cậu mà chả nhớ là tụi mình trao đổi hồi nào (cười)
T: Massu đối với tớ là 1 senpai, nhưng mà cậu ấy chưa bao giờ đối xử với tớ như 1 kouhai đúng nghĩa. Luôn tốt bụng và trò chuyện với tớ như bình thường à. Lần đầu tiên chúng tớ nói chuyện chính là lần hát cùng nhau. Tụi tớ đã bắt cặp hát song ca trước cả khi nói chuyện với nhau nữa đấy.
M: Ah~ Chắc là đúng vậy nhỉ.
T: Tụi mình hát cùng nhau trước cả NEWS, nên khi debut đã sẵn có mối quan hệ rất tự nhiên rồi.
S: Tớ vẫn còn nhớ có một lần tụi tớ tranh cãi rất nhiều về khoản hát.
T: Sao thế?
S: Đó là về phần của bài hát và cách hát. Mọi thứ đều ổn với tớ, tớ lặp lại nhiều lần và Massu trông như sắp ăn tươi nuốt sống tớ đến nơi vậy! (cười) Trước đó tớ chưa bao giờ thấy Massu giận dữ cả, tớ ngạc nhiên khi phát hiện ra chỗ đó Massu cầu kì hơn hẳn.
M: Ứ nhớ gì hết a~~~~~~
S: Mặt cậu hoàn toàn biến sắc trong tích tắc thôi á! Tớ nhớ là tớ đã nghĩ "Ôi, mình thực sự chả chuyên nghiệp gì cả, thiệt là vô dụng mà ~" Massu luôn yêu đời và tốt bụng. Tớ bị ấn tượng khi thấy cậu ấy có thể xác định và tự hiểu rõ bản thân như thế nào.
T: Massu là người cứng đầu nhất mà tớ từng gặp.
M: .....Tớ là vậy đó.
S: Chẳng phải cậu nói cậu sẽ thực sự trưởng thành khi qua tuổi 26 sao hả? Tớ không thể nói cậu đã làm được hay không, nhưng mà tớ cảm thấy gần đây Massu đang biến dần từ "cậu nhóc" sang "người đàn ông"
K: Giờ Massu hơi bị sexy à nha. Rồi còn tự miệng nói ra vậy nữa mới ghê chứ (cười)
M: Sự thật mà (cười) Bởi vì tớ là vậy đó (cười)
S: Cậu ta đang ngủ dậy (cười)

Tegoshi có tính cách ác quỷ có thể làm gục ngã mọi cô gái, nhưng các thành viên nói những điều gây sốc về cậu ấy!

K: Lần đầu tiên gặp nhau, cậu ta trông hệt như một đứa nông dân nhà quê ~ (cười)
M: Cậu ta còn chả mặc quần áo trên dưới 1 hiệu mà chơi hẳn 1 cây 3 tầng khác nhãn hiệu nhau (cười)
S: Kiểu như là, cậu mua nó ở một tiệm quần áo rẻ tiền ở dưới quê ấy hả?
T: Ờ, tớ nghĩ là tớ đã mua nó ở siêu thị. (cười)
K: Cậu ta cũng thường mang theo 1 cái túi hàng hiệu bên mình nữa.
M: Nhìn người thì hai lúa thiệt, nhưng có cái túi đắt tiền chớ bộ (cười). Khi tụi mình có tour cậu ta sắm luôn cái túi y chang mà phiên bản thiệt bự (cười)
T: Ahahah! (cười) À ~ nhớ rồi!
S: Thường thì tớ không nhớ đồ đạc của mọi người nhưng mà của Tegoshi thì nhớ rõ (cười)
M: Tụi mình đều yêu thời trang, từng chút từng chút Tegoshi cũng bắt đầu có hứng thú với thời trang. Cậu ta bắt đầu sưu tập đầu lâu (skull), đi chỗ nào cũng mặc mỗi đồ đầu lâu như kiểu thấy an toàn lắm khi ở bên tụi nó vậy (cười)
S: Ai mà nghĩ nổi là Tegoshi có thể đi vòng quanh gọi "Bé mèo của anh ơi ~♥" chứ (cười)
K: Hê, hồi đó ai mới thực sự là bé mèo ở đây (cười)
T: Ahahah! (cười)
S: Có lẽ Tegoshi là người thay đổi nhiều nhất nhỉ?
K: Ừ, cả ngoại hình và tính cách đều thay đổi.
M: Nhưng hồi đó cậu ấy cũng đã có tinh thần mạnh mẽ rồi.
K: Cậu ta mạnh ngầm rồi, nhưng ở trong 1 nhóm toàn các anh lớn thì không thể đảm nhiệm vai trò làm nổi bật ra thôi.
S: Nhưng mà này, các cậu nghĩ cậu ta có ý chí mạnh mẽ như vậy thì ắt hẳn là 1 chàng trai tự cao chứ gì, nhưng mà cậu ta còn có khía cạnh "Tegonyan~♥" nữa, phải không? Giống như là người có 2 tính cách vậy. Tớ lúc nào cũng thấy sợ sợ cậu ta thế nào ấy (cười)
T: 2 tính cách ~♪ (cười ngất)
K: Đúng vậy! (cười)
M: Đúng! (cười)
T: Sợ quá đi~ (cười)

- Koyama, người đàn ông đúng mực và là leader của nhóm. Nhưng làm thế nào mà cậu ấy lại phải gánh vác 1 trọng trách đáng thương như thế khi ở cùng với các thành viên khác?

S: Koyama vào công ty trễ, là trường hợp rất hiếm.
K: Tớ vào công ty khi đang ở năm nhất cấp ba.
M: Cậu ấy vào trễ nhưng giống như senpai của nhiều người đã ở đây đã mấy năm rồi ấy.
S: Cậu ấy hòa đồng với cả các senpai. Tớ cứ phải gọi là: "Cậu ấy đã có thể nói chuyện với anh ấy theo kiểu đó rồi sao?" (cười) Hồi đó cậu ấy là người duy nhất gọi Akanishi-kun là "Jin" (cười)
K: Đúng vậy. Tớ đã nói chuyện bình thường ngay cả với những người luôn nhảy ở hàng đầu.
T: Uhuhuh (cười).
S: Tớ đã nghĩ tụi tớ cá mè 1 lứa nên hỏi cậu ấy "Này, cậu bao nhiêu tuổi?" và phát hiện ra cậu ấy lớn hơn tớ những 3 tuổi. Nhưng dù sao tớ cũng đã không sửa cách xưng hô mà cứ thế tiến luôn: "Ah...thật hả..." (cười)
M: Nhưng mà, NEWS không giỏi nói chuyện trên sân khấu và Koyama bắt đầu trổ tài hết sức suốt cả phần MC. Mọi người đều tránh phải nói nhưng Koyama thì vui vẻ nói: " Tớ sẽ làm"
T: Tớ đã rất ngoan cố và nghĩ trong đầu: "Nếu họ không bước lên thì mình sẽ không làm trước" nhưng tình trạng đó đã không kéo dài, Kei-chan quyết định bước lên phía trước và phá vỡ lớp băng.
S: Massu cũng giống vậy nhưng Koyama luôn có một bộ óc rất năng suất. Bạn sẽ nghĩ rằng người ta sẽ muốn làm những gì mình thích nhất cho màn solo đầu tiên của mình, nhưng thay vào đó Koyama lại nói: "Tớ muốn làm điều gì đó mà khán giả sẽ thích". Tớ nghĩ cậu ấy rất người lớn khi nghĩ được như thế.
M: Koyama thật sự rất tốt bụng, nghiêm túc và đúng mực. Cậu ấy đẩy bạn về phía trước, nhẹ nhàng nói với bạn tất cả mọi thứ đều ổn...nhưng không phải lúc nào cậu ấy cũng nhìn xem cậu ấy đẩy người ta đi đâu (cười)
S: Tớ hiểu ý cậu (cười)
M: Cậu ấy đến tập vũ đạo sớm hơn bất kì ai, chăm chỉ ơi là chăm chỉ nhưng mà chẳng bao giờ cẩn thận cả (cười)
K: Ahahah! (cười)
S: Dù cho cậu ấy đã luyện tập rất nhiều (cười)
K: Thực ra tớ cũng bị vậy ở sân vận động Chichibunomiya.
T: Cậu ấy mắc lỗi vũ đạo và còn kém ở khoản che giấu việc đó (cười).
M: Điều đó không gây thất vọng mà chỉ kì khôi chút thôi (cười)

- So với các nhóm khác, các hoạt động của NEWS có thể là ít hơn nhưng họ cũng có những đỉnh cao tuyệt vời. Sự kiện ấn tượng nhất...

M: Với tớ là concert đầu tiên của tụi mình tại Tokyo Dome. Đó là nơi mà tớ khao khát nhất và tớ đã rất hạnh phúc khi được biểu diễn ở đó với nhóm của mình.
K: Với tớ là buổi diễn live đầu tiên ở Odaiba Meridian. Đó là lần đầu tiên của tụi mình, tụi mình còn chưa có nhiều bài hát, màn MC thì tẽn tò...buổi live đó thật sự rất thất vọng. Và điều đó khiến nó trở thành buổi diễn live mà tớ nhớ đời nhất.
T: Với tớ là buổi live ở Chichibunomiya năm ngoái. Tớ không cảm thấy quá khác biệt khi tụi mình từ 9 còn 6. Tụi mình cảm thấy mất đi 1 số bạn đồng hành nhưng hồi đó tớ không có cơ hội để bước lên phía trước, tớ thực sự muốn được vui vẻ cùng nhóm 6 thành viên. Khi tụi mình trở thành 4 thì tớ cảm thấy mất mát rất lớn. Thế nên không gì có thể thắng được buổi diễn live đó.
S: Tất cả tụi tớ cũng đồng ý như vậy. Đó là một kinh nghiệm làm thay đổi cuộc đời.
K: Tụi tớ cũng buồn như vậy và không muốn giấu các fan...uhm, thực tế nó đã xảy ra rồi. Tụi mình chưa bao giờ có 1 buổi diễn live như vậy trước đó. Sức mạnh của NEWS chính là các fan đã chứng kiến tụi mình như vậy. Đó là 1 buổi live nhiều ý nghĩa.
S: Khoảnh khắc tớ nhớ nhất, nhìn lại quá khứ của tụi mình, nhất định là ngày đó. Hơn cả bản thân tour, "ngày đó".
K: Mà, năm nay tụi mình lại trở về Chichibunomiya! Tụi mình đã làm 1 setlist làm mọi người cười vui vẻ, 1 tour tươi sáng hơn và mang nhiều niềm vui hơn.
M: Tụi mình muốn các fan thư thái thưởng thức, tụi mình chỉ muốn thật vui vẻ. Tụi mình có 1 sân khấu trung tâm, cố gắng làm tất cả những gì tụi mình muốn.
T: Năm ngoái tụi mình có nhiều suy nghĩ, còn năm nay ưu tiên cho những niềm vui.
S: Tụi mình sẽ mãi nhớ về buổi live năm ngoái, nhưng không thể mắc kẹt trong đó được. Năm nay là sân khấu 360°, tụi mình muốn đến gần hơn với các fan, hòa hợp nhất có thể. Tụi mình thực sự cảm thấy được hòa làm 1 với các fan!
K: Tớ cảm thấy nhẹ nhõm khi 1 lần nữa được nhìn thấy khuôn mặt của các fan! Tớ rất vui khi có những buổi live khác ở đó ~
T: Rồi trời mưa nên tụi mình phải hoãn...thực lòng tớ nghĩ: "ông trời gửi đến cho tụi mình quá nhiều thử thách. Họ không muốn dừng lại, uh". Dù sao thì, mỗi khi có điều gì tương tự xảy đến, sự kết nối giữa tụi mình và các fan lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. Nhờ vào sự cố đó một lần nữa tớ lại nghĩ rằng NEWS fan tốt nhất quả đất!
K: Tụi mình cảm thấy thật tệ khi nhận được quyết định đó, tụi tớ đã chứng kiến các fan giúp đỡ những bạn bị ốm, đó là 1 kinh nghiệm về sự chia sẻ.
M: Tớ nghĩ NEWS fan thật sự rất tuyệt vời và ấm áp.
S: Tụi mình thậm chí còn cảm thấy hòa hợp nhiều hơn nữa, chúng ta (NEWS & fan) đã cùng nhau vượt qua tất cả rất nhiều chuyện. Tất cả mọi người đã làm hết khả năng để đến buổi live ngày hôm sau. Tớ mong sao sự kết nối giữa chúng ta từ giờ trở đi sẽ ngày càng bền chặt hơn nữa.

- Không muốn bất cứ ai phải rơi nước mắt thêm nữa, đây là những kì vọng của NEWS cho tương lai! Họ nói về giấc mơ của mình...

K: So với các nhóm khác thì tụi mình có ít tour hơn và cũng phát hành ít hơn, từ giờ trở đi tớ muốn làm nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Trước hết là sự kiện kỉ niệm tại Tokyo Dome sẽ là 1 trong những giấc mơ của tụi mình trở thành hiện thực. Đó là nhờ vào các fan. Tớ ước tụi mình sẽ tiếp tục hoạt động và vì thế sẽ không có ai bỏ tụi mình mà đi.
S: Tớ muốn có thật nhiều niềm vui ở buổi kỉ niệm 10 năm của tụi mình. Nhưng đó không phải là đích đến, mà là 1 khởi đầu mới. Tớ muốn tiếp tục đến ngày kỉ niệm 20 năm, 30 năm. Nhiều chuyện có thể xảy ra nhưng tớ muốn hoàn thành chúng từng cái một, mong ước lớn nhất của tớ là có 1 khoảng thời gian tuyệt vời với tất cả các fan!
M: Tớ thực sự không thể tưởng tượng được tương lai xa đến thế (cười), giấc mơ của tớ đơn giản là cứ tiếp tục như thế này.
T: Tớ không quan tâm bằng cách nào, tớ muốn là số 1! Nhóm số 1 khiến fan hạnh phúc, hay là nhóm duy nhất có thể khiến mọi người cười, mọi thứ đều tốt đẹp. Thường thì người ta hay thích "duy nhất" hơn là "số 1", nhưng tớ thì ngược lại. Trở thành duy nhất thì chả để làm gì cả. Tớ muốn người ta nói rằng NEWS là nhóm đem lại nguồn năng lượng tuyệt vời nhất. Rằng các thành viên của NEWS là những người tuyệt vời nhất Tớ biết sẽ khó khăn rất lớn, nhưng tụi mình có thể vượt qua tất cả, tớ nghĩ tụi mình có thể làm được!
K: Cuối cùng thì tụi mình cũng tìm được con đường để đi tới. Việc tụi mình sẽ tiếp tục như thế này là không phải nghi ngờ gì nữa! Vậy thì hãy hướng đến số 1 nào!
Credit: spilledmilk25
V-trans: teenwitch@gyozafansoup
<Không copy bài dịch này đi bất cứ nơi đâu. Nếu bạn muốn chia sẻ lên các blog, forum, fb cá nhân hãy dẫn link về đây>.
===
Đúng là con Heo ~ được Kei khen thì đòi ghi ngay lại, in đậm mới ghê còn Shige phàn nàn thì lơ đi kêu không nhớ >"< Mà tưởng tượng ra cảnh mặt con Heo nhăn nhó nghe giọng Shige hát phần mà nó quan tâm mắc cười chết đi được =)))))))
Tego ngày xưa dễ thương lắm mà, đương còn ngây thơ - mà như ông thầy witch trên trường hay nói là "hãy còn non và xanh lắm!"  thì sao mà ăn mặc sành điệu, sao mà lừa tình như bây giờ được mà 3 tên kia nỡ hùa nhau vào bôi bác Tego chứ T^T Mà đúng là Tego thay đổi nhiều nhất nhỉ ~ khi xưa là mèo con còn bây giờ là con cáo đi vòng quanh cất tiếng gọi mèo con =)))))
Shige ưu tú! ~~~ Nhiều lần ổng tự hào kể ngày xưa mình ưu tú thế nào rồi :)))) Ưu tú đến mức là Jr hiếm hoi không biết nhảy back-flip (lộn ngược về phía sau). Chạy thì nhanh ...kinh hoàng, nhảy cao nhảy xa đều....xuất chúng @@ *cái này thì phải xem soukon mới được tận mắt thấy, chứ witch nói khơi khơi nhìn dáng Shige cao to đẹp trai, chân dài ko ai tin đâu nhỉ*
Kei-chan ~ sao tựa đề phần của anh lại là "trọng trách đáng thương" =)))))) cái chức leader kiêm bao ăn & làm đầy tớ cho 3 tên kia do anh tự chuốc lấy nên dù fan thương anh lắm nhưng ko làm đc gì ngoài việc giương mắt ra nhìn anh bị 3 tên kia bắt nạt và...cười. Mong sao đến kỉ niệm 20 năm, 30 năm như Shige nói, Kei-chan vẫn còn mạnh khỏe....
====
15/9/2013 ~ Chúc mừng ngày kỉ niệm 10 năm của NEWS!
Never Ending Wonderful Story ~ *tung hoa bắn pháo*

Sunday, 1 September 2013

[Translation][Magazine]NEWS Popolo 09.2013 - Tegoshi phỏng vấn solo

Popolo 09.2013 - NEWS kỉ niệm lần thứ 10.
"Tôi và NEWS, 10 năm yêu thương gắn bó"
Phỏng vấn Solo kì 4 ~ Tegoshi Yuya
Engtrans: here

Cậu ấy vào công ty khi 15 tuổi. debut với NEWS với tốc độ hiếm thấy. Một Tegoshi Yuya ghét thất bại khi ấy đã trải qua những ngày rắc rối mà không để cho người khác biết.

Tôi bước vào công ty và bất cứ thứ gì tôi đã làm trước khi vào NEWS đều là đứng hàng đầu. Ở trường tôi đạt thứ hạng cao và tôi còn giỏi thể thao, tôi luôn là trung tâm khi ở 1 nhóm. Khi vào NEWS tôi đang học trung học, ở đó tôi đã được nếm trải thế nào là vị trí của "một người không nổi bật". Đó là lần đầu tiên của tôi đấy ~ Tôi hiểu điều ấy là không thể nào khác vì tôi chưa có nhiều kinh nghiệm và 1 vài thành viên khác nổi tiếng hơn.
Hồi ấy tôi đã tự tin rằng mình có thể hát tốt hơn bất cứ ai, nhưng thực tế thì tôi chỉ nhận được những phần rất nhỏ trong các bài hát, tôi đã thực sự thấy bực bội. Suốt những phần MC chụp ảnh tạp chí tôi biết hiển nhiên là các thành viên nổi tiếng hơn ở phía trước tôi, nhưng tôi không muốn thua ai hết ở khoản ca hát, tôi muốn được hát nhiều hơn bất cứ ai. Thâm tâm tôi đấu tranh: "Một ngày nào đó tôi sẽ đuổi kịp tất cả các cậu!" nhưng rốt cuộc tôi chẳng nhận được thêm nhiều cơ hội. Mỗi lần chúng tôi ra CD tôi luôn hỏi mấy người ở công ty: "Em nên làm gì ạ? Phải làm thế nào để em có được cơ hội? Cứ như thế này không bao giờ em có thể vượt qua được những người khác!" Câu trả lời tôi nhận được luôn luôn giống nhau: "Không có gì để làm cả". Đương nhiên suốt các buổi diễn live tôi chú ý thấy được sự khác biệt trong sự ủng hộ chúng tôi nhận được từ các fan. Những tiếng hò hét cho Yamashita-kun và Nishikido-kun rất tuyệt vời. Không ai gọi tôi. Khi chúng tôi ra sân khấu tại buổi mở đầu tôi có hết sức để mỉm cười nhưng sự thật là tôi đã tuyệt vọng để che giấu sự thất vọng của mình trong suy nghĩ: "Mình lại thất bại!" Tôi muốn tự mình giải quyết các vấn đề nhưng tôi không biết phải làm thế nào...tôi lo lắng rất nhiều. 1~2 năm sau khi NEWS debut tôi đã nói với bố mẹ và bạn bè những lời như: "Con/tớ muốn từ bỏ".

Sự mất mát các thành viên là kỉ niệm buồn đối với NEWS nhưng Tegoshi luôn luôn nhìn nhận theo hướng tích cực. Cho đến khi Yamashita và Nishikido thông báo sự ra đi của họ.

Tôi luôn có suy nghĩ ở 1 mức độ nhất định rằng sự mất mát thành viên là thứ gì đó có thể giải quyết được. Tôi hướng về phía trước khi nhận được phần hát mới và đó là nguồn năng lượng cho tôi trở lại cố gắng hết sức mình. Mọi người nói rằng tôi là một người tích cực, chắc là thế nên tôi không bao giờ nghĩ quá tệ về những sự ra đi khỏi nhóm hay sự đình chỉ nhóm.
Nhưng khi Yamashita-kun và Nishikido-kun quyết định ra đi thì lại là hoàn toàn khác. Nếu tôi là trung tâm của nhóm khi chúng tôi là 6 người tôi có thể nghĩ chúng tôi sẽ ổn khi là 4, nhưng không phải vậy.
Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ Yamashita-kun đã muốn rời khỏi nhóm 1~2 năm trước khi thực sự ra đi. Khi ở cùng với nhau thì có những thứ bạn sẽ hiểu mà không cần lời nói. Khi chúng tôi có tour "LIVE!LIVE!LIVE! NEWS DOME PARTY 2010" ở Tokyo và Osaka, tôi nghĩ "Có lẽ anh ấy không còn cảm thấy thoải mái khi ở NEWS, như thế này không thể nào tiếp tục nữa" Ngay cả khi nói như vậy, hồi đó tôi đã không làm điều gì cho NEWS cả, các thành viên khác hẳn cũng cảm thấy điều gì đó nhưng sự thật thì chúng tôi chưa bao giờ cố gắng nói về điều đó. Khi còn là 6, tất cả chúng tôi thảo luận cùng với nhau cơ bản chỉ để quyết định những thứ về tour, chúng tôi chưa bao giờ nói về điều thực sự quan trọng cho nhóm. Tất cả chúng tôi có những suy nghĩ khác nhau, chúng tôi đối diện với các staff và fan nhưng chúng tôi đã không làm được ngay cả bước khởi đầu. Giờ nhìn lại, đó là 1 mối quan hệ không thể nào giữ được. Khi ấy không ai biết những thành viên khác nghĩ gì...tôi thật sự rất tiếc.

Bạn cảm thấy như thế nào khi được nghe quyết định cuối cùng? Khi tôi hỏi câu này Tegoshi gật đầu rồi yên lặng một lát, sau đó cậu ấy trả lời chậm rãi.

Khi nghe rằng Yamashita-kun sẽ rời nhóm và Nishikido-kun chỉ muốn đi tiếp cùng Kanjani8 tôi không khỏi bất ngờ. Tôi đã thốt lên "Eh? Cả Nishikido-kun nữa ư?!" 3 thành viên còn lại có lẽ muốn dừng họ lại nhưng tôi thì chưa bao giờ nghĩ đến việc cản họ rời đi...chắc do tôi còn chưa có đủ thời gian nhận ra rằng họ đã thực sự ra đi. Tôi cố gắng để giải quyết những tin tức trong suy nghĩ lạnh lùng như mọi khi nhưng tôi không thể nói nên lời. Tôi đã tức giận, buồn, chìm trong nhiều cảm xúc khác nhau...thứ duy nhất tôi nghĩ là "NEWS vừa mất đi trái tim, làm sao chúng tôi có thể lại cất cánh bay thêm lần nữa?"
Tôi lo lắng nhưng lòng tự trọng không cho phép tôi ngăn họ lại. Sau cùng, rõ ràng luôn luôn tốt hơn hết khi làm việc trong 1 nhóm của những người sẵn lòng và quyết tâm. Thời điểm đó chúng tôi không diễn live hay ra CD, NEWS chỉ là 1 cái tên. Tôi thấy rất có lỗi với những fan đã chờ đợi chúng tôi. Thậm chí nếu chỉ 1 trong các thành viên không muốn thì NEWS phải hoãn các hoạt động của nhóm, sự ra đi là không thể nào tránh khỏi. Cố gắng để làm họ thay đổi suy nghĩ chỉ là vô ích... Tôi không muốn NEWS tiếp tục như thế thêm chút nào.

Lo lắng về tương lai của NEWS, Tegoshi đã đánh mất 1 chút niềm tin vào nhóm. Một Tegoshi luôn nói chuyện 1 cách bình tĩnh không biểu lộ cảm xúc bắt đầu trầm ngâm.

Tôi đã thực sự lo lắng sau sự ra đi (của RyoPi). Tôi hoàn toàn không muốn thể hiện NEWS với 4 thành viên lại yếu kém hơn so với trước đây. Tôi ghét thất bại, tôi không thể chịu đựng được phải làm việc trong hoàn cảnh như thế. Bởi vì sau tất cả, sức mạnh của chúng tôi, thậm chí chỉ là số lượng thành viên đã thực sự giảm sút.
Hơn nữa tôi lại đang nghĩ về Tegomass. Khi ấy tham gia vào các TV show ca nhạc chúng tôi là Tegomass, có thể làm việc với những người không cùng cộng tác với NEWS và sự ủng hộ của các fan cũng khá ổn định. Chúng tôi đã có 2 tour và đang lên kế hoạch cho tour thứ 3. Kei-chan muốn nói chuyện về tương lai của NEWS với tất cả các thành viên nhưng chúng tôi quá bận rộn với tour, chúng tôi không thể tập trung cho đến khi tour kết thúc. Tôi đã từng nghĩ rằng đó là Tegomass 3rd tour, nếu mọi thứ tốt đẹp thì chúng tôi có thể đi tiếp với Tegomass...Phải thừa nhận rằng tôi đã thực sự nghĩ tốt hơn là nên đi theo con đường mình thấy tự tin hơn. Trong suốt Tegomass tour tôi có thể sáng tạo ra các ý tưởng âm nhạc của mình, phản ứng nhận được cũng tốt nữa. Tôi đã có xu hướng nghĩ đến việc đặt hết tất cả vào Tegomass.

Những lời của các fan đã thổi 1 luồng gió mới vượt lên trái tim đang hướng về Tegomass. Nhớ lại những từ ngữ ấy, Tegoshi đã nói với 1 chút xao xuyến.

Chúng tôi không biết chuyện gì có thể xảy đến với NEWS nhưng tôi thấy hạnh phúc khi nhận được nhiều thư từ các fan. Vì mọi người đã bảo chúng tôi bảo vệ NEWS. Rồi đến 1 ngày tôi bị gây chú ý bởi 1 trang web video tôi không thường xuyên ghé thăm. Đó là lời nhắn gửi của các fan NEWS quốc tế. Khi đó thậm chí tôi còn chẳng biết cá nhân mình muốn làm gì, mọi người ở đó làm các kí hiệu chào đón chúng tôi, cảm ơn chúng tôi đã giữ NEWS gắn kết. Tình cờ xem được video đó, tôi nghĩ đó chính là định mệnh.
Tôi đã nghĩ: "Nếu mình quyết định chỉ đi tiếp cùng với Tegomass thì mình sẽ phản bội lại tất cả những con người này. Không thể từ bỏ NEWS khi còn rất nhiều người ủng hộ chúng ta." Khi ấy là vậy đó. Rồi tôi bắt đầu nghĩ đến những gì nên làm để bảo vệ NEWS.

Và sau đó lần đầu tiên Tegomass đã hát live 1 bài của NEWS. Tegoshi đã hát trong khi kìm nước mắt. Nhìn vào khán giả là sự đau đớn quá sức chịu đựng.

Đó là điểm yếu của tôi và Massu. Sẽ tốt hơn nếu chúng tôi không hát nhưng chúng tôi đã hát. Nhưng bản thân nó đã là câu trả lời. Câu trả lời biểu lộ rằng tôi muốn tiếp tục cùng với NEWS. "Sakura Girl" quá phù hợp cho cảm xúc của chúng tôi khi ấy. Đó là 1 bài hát của NEWS nhưng chúng tôi đã hát với phong cách Tegomass. Nhưng thật lòng, suốt cả bài hát tôi không thể nào nhìn vào các fan trên khán đài.
Suốt những buổi diễn live tôi luôn nhìn vào mọi góc của các hàng ghế khán giả, cố gắng hát như thể đang nói chuyện với từng fan vậy. Nhưng tôi không thể làm như thế với bài hát đó. Tôi biết rằng các fan lo lắng cho NEWS, họ đang mang những tâm trạng tồi tệ. Tôi biết rằng hát bài hát ấy sẽ làm các fan rơi nước mắt...tôi chỉ nhìn vào ban nhạc và Massu.
Trước đó chúng tôi chưa bao giờ hát một bài nào của NEWS trong 1 concert của Tegomass, chắc là mọi người đã khá ngạc nhiên. Chắc hẳn các fan - những người luôn dõi theo đều đã hiểu ý chúng tôi. Nhưng chúng tôi còn chưa nói gì cả, chỉ hát và đặt hết trái tim của mình vào đó.
Tôi không biết tương lai sẽ xảy ra điều gì, nhưng tôi cảm thấy chúng tôi sẽ không bao giờ lại hát bài hát của NEWS trong buổi live của Tegomass nữa. Và cùng với đó, tôi không muốn hát những bài của Tegomass trong các buổi live của NEWS. Đây là điều mà tôi và Massu luôn đồng tình. Chúng tôi đã làm vậy trong quá khứ, nhưng tôi nghĩ NEWS và Tegomass theo những thể loại âm nhạc khác nhau, tôi không muốn trộn lẫn chúng 1 cách dễ dãi. "Sakura Girl" là lần đầu tiên và lần cuối cùng. Chắc chắn đó là phiên bản mà tôi sẽ không bao giờ quên, và tôi chắc chắn Massu cũng nghĩ giống tôi.

Sự trở lại của nhóm. Những cảm xúc nồng nhiệt của Tegoshi được mọi người xem là ace (át chủ bài) của nhóm trở nên rõ ràng.

Khi chúng tôi quyết định trở lại làm việc là NEWS, trên hết tôi muốn thể hiện rằng chúng tôi mạnh mẽ hơn trước. Tôi là thành viên nhỏ tuổi nhất và là người sau cùng vào công ty, nhưng tôi quyết định thể hiện 1 tinh thần mạnh mẽ nhất và trở thành ace. Kei-chan là người kết nối tất cả chúng tôi. Tôi quyết định trở thành 1 chiến binh tấn công, nói những gì phải nói và phát biểu trước các lần diễn live và trên các chương trình TV. Là năng lượng làm các bánh xe của các hoạt động chuyển động, tôi không thể che giấu bất kì cảm xúc nào trong tim mình. Tính cách như vậy là cần thiết, tôi muốn là người nói về mọi chuyện 1 cách thẳng thắn. Nếu những lời nói của tôi tạo ra niềm vui, tôi muốn chia sẻ niềm vui đó với các thành viên khác, còn nếu tạo ra sự chỉ trích thì tôi muốn là người đón nhận. Tôi là người duy nhất có tính cách phù hợp để làm vậy. Đây là những gì tôi muốn nói về "ace".
Giống như ngày NEWS thông báo sự trở lại. Tôi đã nói tất cả các cảm giác thật lòng, không nghĩ ngợi gì đến việc phải nói như thế nào cả. Có thể có những người ghét tôi vì đã nói những lời như thế nhưng tôi không nghĩ việc bị ghét là điều tệ hại. Thà là trung thực và tạo ra kẻ thù còn hơn nói lời giả dối để tránh bị ghét. Dĩ nhiên tôi không biết mình có đúng hay không nhưng tôi không muốn thay đổi bản thân mình để được yêu thích. Bài phỏng vấn nào cũng vậy cả, hầu như tôi không bao giờ nói những gì mình không nghĩ. Tôi nói "hầu như" là vì thỉnh thoảng tôi cũng phải cho mọi người "ăn bánh phỉnh" (cười)
Đôi lúc tôi nghĩ có lẽ khi đó mình nên nói khác đi. Việc nói rằng ủng hộ những người đã ra đi, coi họ là đối thủ là 1 lời bình luận phù hợp với người trưởng thành. Nhưng lúc đó thì tôi không thể nói được điều gì kiểu vậy. Đương nhiên bây giờ tôi muốn chúng tôi trở thành những đối thủ tốt của nhau, tôi muốn họ thành công và tôi cũng ủng hộ họ. Nếu họ tiếp tục tỏa sáng thì tôi sẽ có thêm nhiều lí do để cố gắng hết sức không để thua họ, tôi muốn đem NEWS vượt lên trên Kanjani8. Nhưng khi đó tôi không thực sự nghĩ theo hướng đó. Tôi thù địch hơn, kiểu như "Chúng tôi sẽ không thua! Tôi chẳng thèm quan tâm họ có phải là senpai hay không!" (cười).

Những buổi diễn live mà NEWS và các fan đã chờ đợi quá lâu. Ở "Full Swing" cậu ấy đã đổ những giọt nước mắt rất hiếm thấy. Ý nghĩa của những giọt nước mắt đó...

Buổi diễn live đầu tiên khi là 4. Khác lắm. Đúng vậy, hoàn toàn khác biệt. Thường thì chúng tôi ở trung tâm của sân vận động, năm ngoái chúng tôi cảm thấy rất gần với các fan. Đặc biệt là ở SVĐ Chichibunomiya. Rất nhiều thứ tồi tệ đã xảy ra, chúng tôi không thể hình dung được phản ứng của các fan trước khi lên sân khấu. Và các fan cũng không biết các màn biểu diễn được trông đợi sẽ như thế nào, giống như là tất cả đều lo lắng. Tôi thậm chí còn nghĩ rằng có lẽ các fan đến chỉ vì tò mò. Buổi diễn live bắt đầu với sự bồn chồn như thế đó.
Những giọt nước mắt đó...Tôi tự hỏi mình tại sao. Khi Massu khóc ở "Share", các thành viên khác bắt đầu khóc theo. Tôi nghĩ: "Mình sẽ không khóc!" Tôi muốn chống cự, vì cả nhóm, vì 1 nhóm toàn những cậu bé nay đã trưởng thành. Khóc lóc thiệt là mất mặt. Khốn ~~ Tôi không muốn, thật đấy! (cười). Tôi thật sự cố gắng để mạnh mẽ, tôi không muốn để lộ nước mắt với những người đã đến đó chỉ để thấy chúng tôi.
Nhưng sau đó là "Full Swing". Khi Tegomass hát "Sakura Girl" tôi quyết định không nhìn vào khán giả, nhưng lần đó tôi không thể lờ đi các fan. Không thể nào. Vì thế nên trước khi vào đoạn điệp khúc cuối mắt tôi nhìn xuống thấy 1 cô gái đang khóc, cô ấy có ghi: "NEWS là cuộc sống của em. Cảm ơn các anh!" Nhìn cảnh đó tôi không thể chịu đựng được nữa. Chúng tôi là những người chịu trách nhiệm cho hoàn cảnh đó, chúng tôi không phát hành thứ gì cả, không tổ chức các concert. Chúng tôi là 1 nhóm tệ hại nhất từ trước tới nay. Còn các bạn thì cảm ơn chúng tôi. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc nhưng lại không xứng đáng với những lời đó. Chúng tôi mới là những người nên nói lời cảm ơn mọi người. Tất cả những người đã cảm ơn chúng tôi là điều không thể tha thứ đối với tôi. Năm ngoái chúng tôi diễn live với ngập các cảm xúc phức tạp, năm nay chúng tôi chỉ muốn vui vẻ. Không cần phải lo lắng thêm nữa! Chúng tôi, các fan, các staff, mọi người phải nghĩ đến duy nhất quãng thời gian hạnh phúc mà thôi!

Trong suốt câu hỏi cuối cùng, Tegoshi trở lại với nụ cười tươi rói quen thuộc. Không cần phải khóc thêm lần nào nữa.

Tôi không muốn nghe: "Tôi yêu NEWS có 6 thành viên", thiệt là bực mình khi biết có ai đó vẫn đang nuôi ý nghĩ muốn chúng tôi trở lại làm 6 thành viên như trước. Nếu sự thật có ai đó vẫn nghĩ như thế thì đó là do sức mạnh của chúng tôi là chưa đủ, nghĩa là tôi cần phải cố gắng chăm chỉ, chăm chỉ hơn nữa. NEWS là 1 nhóm có 4 thành viên. Từ giờ trở đi sẽ luôn luôn là như vậy.
NEWS là định mệnh của tôi. Quá nhiều chuyện đã xảy ra, thiệt là kì diệu khi đến giờ chúng tôi vẫn có các fan ủng hộ mình. Chúng tôi có nhiệm vụ phải làm cho tất cả họ vui vẻ. Tôi muốn đi tiếp cùng NEWS cho đến lúc ngay cả khi chúng tôi chỉ còn có 1 fan. Nếu các fan cảm thấy căng thẳng, hãy tin vào chúng tôi và chúng tôi sẽ lại khiến cho họ mỉm cười...Tôi lấy làm hạnh phúc nếu NEWS là 1 nhóm như thế, là những người có thể khiến mọi người hạnh phúc.
Hơn thế nữa, cá nhân tôi nghĩ rằng với sự tự tin, tôi là idol có mối liên kết chặt chẽ nhất với các fan của mình trong JE. Tôi sẽ không bao giờ thua bất kì ai hết! Ngay cả đối với các thành viên! (cười). Mọi thứ trong công việc của chúng tôi sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu các fan. Có 1 vài người nghĩ rằng làm idol chỉ là thể hiện mình kakkoi như thế nào, nhưng tôi hoàn toàn không nghĩ thế. Công việc của 1 idol là giải đáp tất cả các yêu cầu của các fan. Thế nên từ giờ trở đi tôi muốn tiếp tục thành thực và gắn kết chặt chẽ các fan. Tôi muốn mọi người nghĩ đến Tegoshi Yuya khi nghĩ tới 1 idol. Tôi sẽ cố gắng hết sức để về nhất với số điểm gấp đôi người về nhì trong bảng xếp hạng. Tôi sẽ không bao giờ thua bất kì ai hết <3

Credit: spilledmilk25@LJ
Vtrans: teenwitch
<Không copy bài dịch này đi bất cứ nơi đâu. Nếu bạn muốn chia sẻ lên các blog, forum, fb cá nhân hãy dẫn link về đây>.
===
Đáng ra nên dịch bài của Shige trc nhưng 1 phần witch có xu hướng Massu thì đi liền Tego (mà sự thực là bài của Tego ra liền sau bài Massu - Shige là trc Massu cơ),  phần lớn nữa là bài của Shige thật lòng witch ko thể dịch trôi chảy mà ko tra từ điển tóe khói =)))))
Đọc hết bài của Tego, witch chỉ có thể thốt lên "Đúng là Tego!" XD!

Thursday, 29 August 2013

[Translation][Magazine]NEWS Popolo 08.2013 - Massu phỏng vấn solo

Hồi witch đã trans phần của Kei, giờ đến phần của Massu đây ^^ Mọi người ko ngại dài thì vào đọc nhé! Arigatou <3

Popolo 08.2013 - NEWS kỉ niệm lần thứ 10
"Tôi và NEWS, 10 năm yêu thương gắn bó"
Phỏng vấn solo Kì 3 ~ Masuda Takahisa
Engtrans: here

Masuda không nằm trong nhóm nào suốt quãng thời gian còn là Jr. Đó là lí do vì sao những cảm xúc của cậu ấy với sự thành lập NEWS là mạnh mẽ nhất.

Trước khi NEWS thành lập không lâu, tôi và Tegoshi được Johnny-san gọi đến và chúng tôi đã có cơ hội được trò chuyện nhiều với ông ấy. Lúc đó Johnny-san đã nói với chúng tôi: "Các YOU nên đi chung với nhau". Ông ấy nói chúng tôi nên hát cùng với nhau. Có vẻ như Johnny-san muốn tạo ra 1 nhóm mới làm trung tâm trong các bài hát. Thế nên, thậm chí trước cả khi NEWS tồn tại, Tegoshi và tôi đã bắt đầu hát cùng nhau.
Khi còn là Jr tôi đã thấy nhiều nhóm được thành lập, có các senpai - đương nhiên và cũng có cả các kouhai: KAT-TUN, Four Tops, K.K.Kitty, Ya-Ya-Yah, A.B.C...Mọi người đều có nhóm, trừ tôi.
Thậm chí trước khi gia nhập nhóm tôi còn chưa bao giờ có một người đồng hành luôn là shinme của mình (nhảy cặp). Nên tôi đã rất vui khi nghe Johhny-san nói là tôi có thể làm việc chung với Tegoshi, lần đầu tiên của tôi đấy. Sau đó Yamashita-kun và Nishikido-kun nhập hội với chúng tôi và chúng tôi hiểu rằng cả bọn sẽ thành 1 nhóm.
Nhóm phù hợp đầu tiên mà tôi tham gia. Tôi vẫn nhớ là khi ấy mình vô cùng hạnh phúc.

Khởi đầu là 1 nhóm 9 thành viên. Có những Johnny's trẻ hơn và cả lớn tuổi hơn, Masuda cảm thấy có 1 khoảng cách kì lạ giữa cậu ấy với các thành viên.

Trở lại hồi ấy, vào 1 nhóm 6 thành viên là giấc mơ của tôi. Tôi không có lí do gì chính đáng, nhưng dĩ nhiên khi trình diễn với 5~6 thành viên thì mọi người có thể có ảnh hưởng lớn hơn. Thật lòng khi nghe chúng tôi có 9 người tôi đã nghĩ "Đông quá đi mất!" (cười). Tôi chưa bao giờ nghĩ những thứ đại loại như: "Mình phải nổi bật" hay "Cậu ta là địch thủ của mình".
Rõ ràng là khó để quyết định vị trí và phần hát giữa tất cả chúng tôi, đôi khi phải mất rất nhiều thời gian để tất cả vừa ý. Trở về khi ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ về vị trí của mình trong nhóm.
Ngoài ra, ở NEWS có cả senpai và kouhai. Chúng tôi không phải là nhóm của những người bạn tốt ngay từ khi khởi đầu. Không có ai cố gắng hiểu tất cả những người còn lại . Khi chúng tôi ở cùng nhau bạn có thể nhận thấy sự chia cách. Yamashita-kun và Nishikido-kun, Koyama và Shige, tôi và Tegoshi. Chúng tôi khá là khách sáo khi nói chuyện với những người còn lại...Tình trạng này tiếp diễn trong 1 khoảng thời gian ngắn.
Shige và tôi thường bị Nishikido-kun đối xử lạnh lùng (cười). Cậu ấy rất là Kansai-xì tai. Cậu ấy có thể nói ra những lời như là: "Nếu không thấy vui vẻ gì thì đừng có nói gì hết!". Shige và tôi thỉnh thoảng cảm thấy sợ nói chuyện, trong các cuộc họp chúng tôi còn hay bật khóc nữa ~ (cười).

NEWS cũng từng trải qua việc bị đình chỉ. Đây là những cảm xúc hướng về nhóm trong khoảng thời gian đó.

Khi chúng tôi bị đình chỉ, 3 thành viên ra đi và chúng tôi đã bắt đầu lại với 6 người...lúc đó tôi đã khóc nhiều. Chúng tôi đến văn hòng công ty, tất cả chúng tôi ở đó và họ nói tất cả các hoạt động của chúng tôi đã bị hoãn ngay lập tức. Tôi về nhà trên xe lửa và khóc miết. Tôi đã nghĩ thế là hết. Tệ nhất là, tôi nghĩ chúng tôi bị chấm dứt vì những người khác. Tôi không giận mà chỉ buồn. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thực sự sợ hãi. Tôi đã không biết phải nghĩ gì.
May mắn là trong suốt thời gian NEWS tạm ngừng hoạt động tôi có nhiều hoạt động cá nhân. Khi đó tôi đang quay "Gachibaka!". Nếu chúng tôi không có hoạt động gì vào thời điểm đó thì tôi nghĩ chúng tôi sẽ thấy tồi tệ hơn nữa. Cám ơn vì đã không như thế. Đương nhiên tôi có rất nhiều suy nghĩ. Tôi buồn và thất vọng, tôi rất lo lắng. Những điều chúng tôi gặp phải và trải qua khi ấy rất quan trọng. Thế nên tôi vẫn nghĩ rằng hạnh phúc lớn nhất tôi từng cảm thấy là khi chúng tôi quay trở lại là 1 nhóm 6 người.
Khi Yamashita-kun hoạt động solo, cậu ấy đã từng mặc một chiếc áo khoác với chữ cái đầu của các thành viên đính trên đó. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu được ý nghĩa của việc chúng tôi là 1 nhóm, lần đầu tiên chúng tôi nhận thấy cảm xúc của các thành viên. Tôi nghĩ việc vượt qua được sự đình chỉ giúp chúng tôi 1 lần nữa ý thức về các thành viên khác.

Điều gì ấn tượng nhất trong 10 năm qua...Câu hỏi này Masuda-san đã trả lời ngay lập tức. Niềm hạnh phúc ngày ấy đến bây giờ vẫn chưa phai nhòa.

Là phát hành "weeeek" và lần đầu tiên biểu diễn tại Tokyo Dome. Tôi không thể nào quên được mình đã muốn diễn live ở đó như thế nào. Tôi vào công ty vào tháng 11 năm 1998, sau đó tháng 12 tôi được tham gia vào concert của KinKi Kids tại Tokyo Dome. Tôi chỉ được nhảy phía sau thôi, mà lại còn ở góc nhỏ nơi ghế ngồi của khán giả. Tôi không thể nào quên khung cảnh tôi đã thấy ngày đó. "Sao trong sân vận động lại đông quá trời vậy nè? Làm sao họ có thể sắp xếp lịch để đến cùng 1 lúc cơ chứ?..". Tôi rất chi là ngưỡng mộ KinKi Kids và shock luôn ngay tại chỗ.
Thế nên khi thực sự đứng trên sân khấu, tôi bị choáng ngợp bởi các cảm xúc. Trước giờ mở cửa tôi đã chờ đợi lúc bắt đầu từ một nơi cao hơn mà tôi không thể nhìn thấy khán giả, rồi chúng tôi đi xuống bằng 1 chiếc thuyền đáy bằng. Tôi không thể nhìn thấy các fan nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng reo hò của họ. Quá hạnh phúc. Những cảm xúc dâng lên, tôi bắt đầu khóc thậm chí trước khi chạm xuống sân khấu. Khi ra khỏi chiếc thuyền tôi vẫn còn khóc 1 chút, trong màn biểu diễn "weeeek" đó tôi đã hát chẳng tốt gì cả (cười).
Đó là niềm vui tuyệt nhất của tôi hơn bao giờ hết.
Cho đến bây giờ Tokyo Dome vẫn là nơi tôi mong ước được biểu diễn. Mỗi khi đến đó để xem concert của ai khác, tôi quan sát khán giả rất nhiều. Khi đến xem các concert tôi luôn nhìn rất gần vào gương mặt các fan. Tôi muốn thấy biểu hiện của họ khi xem show diễn, người biểu diễn có nên rẽ theo hướng này hay không. Hát như thế nào để truyền tải bài hát đến khán giả. Đây là những điều bạn phải hiểu để ghi điểm với khán giả.

Vào 2006 cậu ấy cũng được debut với Tegoshi thành Tegomass. Thách thức mới đối với họ.

Khi chúng tôi không làm việc với NEWS, Tegomass bắt đầu hoạt động. Tegomass là 1 nhóm nhỏ được Johnny-san tạo ra để chúng tôi hát cùng nhau. Các staff trong giới thu âm khá là phấn khích. Có nhiều người làm việc bên cạnh chúng tôi khiến chúng tôi phát triển mạnh mẽ hơn, bởi vì họ tin là chúng tôi nghĩ mình chẳng hát hò được gì. Tegomass thử thách 1 loại âm nhạc chưa có ai trong JE từng thử. Sự say mê đến với chúng tôi rất rõ rệt. Khi nghe tin thành lập nhóm nhỏ tôi rất hạnh phúc, mặc dù từng chút từng chút chúng tôi bắt đầu cảm nhận được gánh nặng. Chúng tôi nghĩ về những gì có thể làm và bắt đầu nảy ra những ý tưởng trong đầu.
Có lẽ là tôi nghĩ cho Tegomass nhiều hơn nghĩ cho NEWS. Ở NEWS có nhiều thành viên hơn nên không cần đến tôi phải nghĩ về tất cả mọi thứ, vì đã có những ý tưởng của các thành viên khác rồi. Mọi người đề xuất thứ này thứ kia, chúng tôi tập hợp các ý tưởng, gạch cái dở và thêm những cái hay và cuối cùng thì hoàn hảo. Nhưng ở Tegomass chúng tôi phải tự nghĩ về mọi thứ, chỉ 2 người. Ý tưởng của chúng tôi thường là đối lập nhưng chúng tôi trộn chúng lại với nhau hài hòa và cũng chẳng cần phải bỏ các phần không cần thiết nữa luôn. Không hoàn hảo cũng chả thành vấn đề. Tôi muốn làm tất cả, sử dụng tất cả các ý tưởng. Tôi muốn trân trọng mọi thứ.
Khi Tegomass có concert đầu tiên, tôi nói với Tegoshi: "Nếu có những thứ tớ muốn làm thì bất cứ giá nào tớ cũng muốn cậu làm dù cậu không muốn, cũng giống như tớ sẽ cố hết sức để làm tất cả những gì cậu muốn làm". Đương nhiên không thể làm được những việc vốn không thể, nhưng chúng tôi muốn làm những gì mình thích.
Tôi nghĩ concert đầu tiên của chúng tôi rất tuyệt vời. Nhận ra điều này, khi trở lại với NEWS tôi bắt đầu đề xuất những ý tưởng của mình và nhận thức nhiều hơn về "cái mình muốn làm". Dĩ nhiên NEWS là hoạt động chính của tôi. Kiểu như Tegomass sẽ hoạt động khi có cơ hội thích hợp. Bây giờ tôi không nghĩ như thế nữa. Tôi nghĩ Tegoshi cũng vậy, chúng tôi không xem Tegomass như một nhóm nhỏ nằm trong 1 nhóm lớn. Đó là 2 nhóm có "kích cỡ" tương tự nhau. Tegomass và NEWS đều quan trọng như nhau. Không còn cái gì là "hoạt động chính" nữa, tôi muốn làm việc chăm chỉ để đạt thành công tốt nhất cho cả 2. Thỉnh thoảng tôi nghĩ đến những ý tưởng mới cho NEWS, có lúc khác lại tập trung vào Tegomass. Tôi muốn tiếp tục hoạt động với cả 2 nhóm nên tôi cần phải nghĩ nhiều hơn nữa.

Khi được chúng tôi yêu cầu kể về sự rời khỏi nhóm của Yamashita và Nishikido, Masuda chỉ lặng lẽ gật đầu. Rồi cậu ấy bắt đầu kể lại 1 cách bình tĩnh, từng lời cẩn thận.

Thật lòng, trước khi họ rời đi không lâu tôi đã cảm thấy điều gì đó như ở trong không trung vậy. Khi NEWS không thể có những hoạt động, chúng tôi luôn muốn cùng nói chuyện tất cả với nhau nhưng thực sự chưa bao giờ làm như thế. Sự thật thì chỉ có 1 lần duy nhất tất cả chúng tôi gặp nhau là khi chúng tôi được nói về quyết định của họ. Chúng tôi đã muốn thảo luận nhưng không thể, sau đó thời gian trôi đi và cuối cùng không ai ngăn cản được 2 người họ. Chúng tôi không thể cản họ. Họ đã quyết định rồi nên chúng tôi không làm gì được nữa cả, chỉ có thể nói "Tôi hiểu rồi".
Thật bức bối, tất cả chúng tôi đều lo lắng. Nhưng tôi nghĩ có lẽ tất cả chúng tôi đều có trách nhiệm trong quyết định của họ, sau tất cả sẽ hoàn toàn là sai lầm nếu ép buộc họ ở lại nhóm. Tôi không thể không nghĩ về những việc chúng tôi đã không thể làm. Tôi đã luôn cố gắng hết sức nhưng lại nghĩ có thể mình đã làm được nhiều hơn thế. Tôi đã thấy nghi ngờ tình cảm của họ trước khi xảy ra sự thông báo nên trái tim tôi bằng cách nào đó đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi sự việc bày ra trước mắt thì lại không thể làm được gì.
Trở về khi ấy Tegomass đang đi tour, Tegoshi và tôi nói về việc hát live 1 bài của NEWS. Khi bàn bạc bài nào thì cả 2 đều nghĩ "Sakura Girl" là 1 lựa chọn đúng. Bài hát có nói "Anh những tưởng sẽ bền lâu mãi mãi". Tôi đã thật sự nghĩ như vậy. Và tôi khá chắc rằng Tegoshi cũng thế. Chúng tôi không thực sự chọn "Sakura Girl", chúng tôi đến với nó 1 cách tự nhiên. Nó là lựa chọn hợp lí nhất. Chúng tôi không thực sự nhận thức được nhưng lời bài hát quá phù hợp với thời điểm đó.
Khi chúng tôi hát lên câu đã dẫn ở trên, tôi nghĩ có lẽ mình đã mất NEWS mãi mãi. Với tôi nếu NEWS không phải là 6 thì không thể tiếp tục được nữa. Tôi yêu NEWS là 1 nhóm với 6 thành viên, tôi đã tin tưởng vào những gì chúng tôi đã tạo ra cùng nhau. Tôi nghĩ chúng tôi có thể tiếp tục và tạo ra thêm nhiều điều mới nữa, vì vậy đầu tiên tôi chưa sẵn sàng để bắt đầu một NEWS mới với 4 người.

Masuda thực sự yêu ca hát. Trên hết, cậu ấy lo lắng về những bài hát của NEWS.

Khi 2 người rời nhóm, đầu tiên tôi yêu cầu các staff trong giới thu âm: "Làm ơn hãy để chúng tôi tiếp tục hát những bài hát của NEWS cho đến bây giờ". Tôi yêu tất cả các bài hát của chúng tôi, tôi muốn trân trọng chúng. Trên hết là bởi vì còn có nhiều người thích lắng nghe chúng, nhiều hơn tôi có thể nghĩ. Mọi người có những bài hát yêu thích của họ, thiệt là phát bực khi nghĩ rằng có thể họ sẽ không được nghe chúng nữa. "Nếu có thể, chúng tôi muốn bảo vệ chúng!"...Chuyện gì xảy đến với chúng tôi đều không sao cả, tôi chỉ muốn bảo vệ những bài hát của chúng tôi.

Sau rất nhiều khó khăn, 4 thành viên quay trở lại. Mọi thứ dành cho fan...

Việc hát các bài hát được hát bởi 6 thành viên đòi hỏi chúng tôi phải chia lại các phần, chúng tôi có nhiều phần để hát nhiều hơn bao giờ hết. Đã nói muốn bảo vệ các bài hát của chúng tôi nhưng khi bắt đầu bắt tay vào làm thực lòng tôi đã nghĩ có thể sẽ không thể được. Rằng có thể hát những bài hát đó với 4 người sẽ làm hủy hoại chúng. Tôi thực sự lo lắng. Tôi muốn hát tốt nhất những phần của Yamashita-kun và Nishikido-kun, tôi không muốn người ta nghĩ rằng chất lượng của chúng tôi bị giảm sút. Tôi ghét thất bại, cảm thấy nhiều áp lực.
Trước khi hát, tôi có nhiều lo lắng nhưng khi bắt đầu hát live thì tôi không suy nghĩ gì nữa cả. Tôi hát bằng tất cả trái tim mình, cảm thấy các fan hào hứng lắng nghe. Khoảnh khắc đó tôi lại thêm 1 lần nghĩ "Thật tự hào khi được ở trong NEWS". Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi trở lại hát các bài hát của NEWS.
Các thành viên và staff nói rằng tốt hơn nên phát hành thứ gì đó ngay lập tức cho việc trở lại, rằng thật lãng phí khi để mất thêm nhiều thời gian. Nhưng tôi đã nói "Bao nhiêu lâu cũng không quan trọng, tớ muốn phát hành thứ tớ hoàn toàn hài lòng". Tôi muốn làm hài lòng chính mình, các thành viên và các fan. Tôi không muốn gửi đến những người đã chờ đợi chúng tôi quá lâu những thứ "nửa vời". Tác phẩm đầu tiên của NEWS mới thậm chí phải tốt hơn cả những tác phẩm trước đó, hoặc tất cả sẽ là vô nghĩa. Uhm, có lẽ không vô nghĩa đâu nhưng tôi không muốn làm điều gì như vậy. Tôi nghĩ rằng chúng tôi không thể nào phát hành một thứ gì thực hiện một cách vội vàng, tôi muốn dành cho mỗi bài hát 1 thời gian phù hợp. Cuối cùng thì single đó đã tốn rất nhiều thời gian, nhiều hơn bao giờ hết, nhưng là những gì tốt nhất chúng tôi có thể làm được. Tôi đã nghĩ "Nếu nó không được như ý thì chúng tôi không thể làm được gì thêm nữa".
Buổi diễn live ở sân vận động Chichibunomiya thật sự rất cảm động. Nhưng tôi nghĩ tôi còn xúc động hơn nữa khi xem DVD. Bởi vì tôi có thể nhìn thấy thật gần gương mặt nghẹn ngào của các fan, những người đã chờ đợi chúng tôi. Nó khiến tôi nhận ra rằng chúng tôi được ở đây là nhờ vào tình yêu của họ. Tất nhiên cũng có khả năng không ai chờ đợi chúng tôi nữa, nhưng họ đã chờ. Và đến cuối cùng, đó là mọi thứ. Tôi đã nghĩ nhiều và rất lo lắng, tất cả dành hết cho fan.
Giờ đây chúng tôi thoải mái hơn, có lẽ các fan bây giờ nhìn thấy chúng tôi một cách tự nhiên hơn. Chúng tôi đều nghĩ như vậy. NEWS là 1 từ có 4 kí tự, có lẽ định mệnh của chúng tôi là con số "4". Johnny-san đặt tên cho chúng tôi là NEWS để ước mơ về 1 điều gì đó, có lẽ bây giờ 4 chúng tôi sẽ có thể biến điều ước đó thành sự thật. NEWS còn có nghĩa là "những tin tức/thời sự". Nhưng đến bây giờ chúng tôi đem đến cho các fan quá nhiều tin xấu và nỗi buồn. Dù muốn đem đến nhiều thứ khác nhau, nhưng từ giờ trở đi chúng tôi chỉ muốn đem lại nhưng tin tức tốt đẹp mà thôi. Chúng tôi muốn đem lại sự tươi sáng cho trái tim những người đã lắng nghe chúng tôi. Chúng tôi sẽ ủng hộ các fan đã ủng hộ chúng tôi suốt 10 năm nay, chúng tôi muốn được gần với các fan.

Credit: spilledmilk25@LJ
V-trans: teenwitch
<Không copy bài dịch này đi bất cứ nơi đâu. Nếu bạn muốn chia sẻ lên các blog, forum, fb cá nhân hãy dẫn link về đây>
= = =
Thật lòng mà nói, witch rất thích bản Koi no ABO live của NEWS4, với witch còn tuyệt hơn bản thu âm của NEWS6 nữa. Massu và Tego ngoài NEWS còn mang áp lực vì họ còn là Tegomass. Khi Tegomass ra đĩa, các fan NEWS sẽ thấy lo lắng, vì 2 người không thể phân thân để hoạt động cùng lúc với NEWS. Khi NEWS ra đĩa cũng đồng nghĩa với Tego và Massu ko phải là Tegomass mà là 2 thành viên của NEWS. Âm nhạc, phong cách biểu diễn, hướng đi của Tegomass & NEWS vốn riêng biệt đến mức witch ko bao giờ so sánh 2 bên cả, nhưng cảm tình thì thực lòng hướng về Tegomass nhiều hơn ^^ Nhưng nói vậy không có nghĩa là NEWS không quan trọng với witch, và witch nghĩ các fan Tegomass khác cũng thấy như thế.
Nói về con số 4, kể từ khi NEWS quay lại với 4 thành viên, witch yêu con số 4 nhiều lắm, và mẫn cảm cực kì với mấy thứ kiểu như số 4 xui xẻo, j j mà sinh lão bệnh tử =))))))))) số 4 trở nên đặc biệt với witch hệt như 2 màu hồng - vàng vậy ^^
Đọc bài phỏng vấn này, witch thấy sao mà Massu nặng tình với Tego đến thế :"> Máu shipper nổi lên hoài à ~~

Friday, 26 April 2013

[Translation][Magazine]Popolo 06.2013 - Koyama phỏng vấn solo


15/9 - NEWS kỉ niệm 10 năm
"Tôi và NEWS, 10 năm trái tim dõi theo"
Phỏng vấn solo Kì 1 ~ Koyama Keiichiro
-Khi ấy chúng tôi đã tỏa sáng-

Engtrans: here
Koyama được debut chỉ sau 2 năm rưỡi làm Junior. Dù trước khi debut anh ấy đã lặng lẽ theo dấu 1 con đường đúng đắn để chọn lựa.

Thật sự là khi nghe tin mình được debut tôi có cảm giác như nó không thực sự đã xảy đến với tôi vậy. Tôi vào công ty vào 21/01/2001 và quãng đường làm Jr của tôi ngắn ngủi, chỉ chưa đầy 2 năm rưỡi. Tôi chỉ vừa mới hiểu được thế nào là người của JE. Cảm giác giống như tham gia hoạt động ở các câu lạc bộ hay các giờ học ngoại khóa vậy. Hơn nữa, lúc đó tôi chưa quyết định được đó là công việc của đời mình. Sâu thẳm trong tôi đã quyết định rời JE nếu không được debut trước 20 tuổi. Tôi nghĩ rằng mình không thể làm thế này cả đời được, bản thân tôi đã sẵn sàng cho khả năng không được debut.
Tôi bước vào công ty trong những tháng năm còn đi học phổ thông và chưa thực sự nhận thức được cuộc đời mình, nhìn vào bản thân trong thế giới đầy hào quang của JE như một kẻ ngoài cuộc. Tôi quyết định vào học đại học trong trường hợp không được debut. Như vậy tôi có thể tốt nghiệp rồi kiếm một công việc, hơn nữa tôi muốn phục thù lại một lần bị rớt trong thi tuyển đầu vào trung học. Tôi thật sự muốn vào học ở một trường đại học tốt, tôi đã lựa chọn và trúng tuyển vào trường ĐH Meiji. Nếu không được debut tôi sẽ trở thành một sinh viên đại học bình thường và sau đó tìm kiếm một việc làm ... Đó là những gì tôi đã nghĩ khi ấy.

NEWS debut là một nhóm có 9 thành viên, 2 năm sau trở thành 6. Tôi nghĩ rằng họ có thể kể lại cảm xúc thật lòng của họ khi ấy...

Tôi vào ĐH năm 2003, 1 tháng sau thì bước qua tuổi 19. Chỉ còn 1 năm nữa là qua ngưỡng tuổi 20. Năm đó tôi không biết mình phải làm gì ... và rồi NEWS được xác nhận debut. Tôi đã thực sự bất ngờ. Khi tôi biết nhóm được thành lập tôi đã nghĩ rằng "Có lẽ giờ mình đã có thể bắt đầu mơ về công việc này được rồi đây!" và ý định từ bỏ công ty tan biến. Tôi quyết định nỗ lực hết sức mình để là 1 idol và đồng thời là 1 sinh viên đại học. Tôi nghĩ mình thật là may mắn khi có thể tận hưởng những 2 cuộc sống và tôi đã sẵn sàng để bắt đầu. Thực tế có chút khác biệt với mong đợi của tôi. Yamapi đã là center kể từ khi chúng tôi là Jrs, tôi và Shige thì nhảy ở góc phía sau. Khi NEWS được debut có vẻ chẳng giống như là tôi có thể bước lên hàng đầu tiên bên cạnh Yamapi. Thật khó để lấp đầy khoảng cách đó...Trước đó tôi chỉ mới bắt đầu sự nghiệp của mình được 2 năm rưỡi, và dĩ nhiên là chưa đủ để được đứng ở vị trí đó. Và vậy nên tôi đã tuột lại và tuột lại phía sau. Tôi đã cố gắng trong tuyệt vọng để với đến Yamapi. Dù là vậy, khi ấy thực sự là tôi không cảm thấy lo lắng. Thế giới này đẹp đẽ biết bao, và tôi cũng được chú ý nữa. Các staff bảo với tôi là "Cậu thành công rồi!" và cả những tiếng hoan hô ủng hộ tuyệt vời từ fan mà tôi chưa bao giờ được nghe trước đó. Cuối cùng thì tôi cũng được đứng trên 1 sân khấu lớn. Bây giờ nghĩ lại thì hồi đó tôi chưa thực sự sẵn sàng gì cả, chỉ đơn giản là hạnh phúc khi được debut. Không một nỗi lo lắng, chỉ là 1 niềm vui, 1 quãng thời gian hạnh phúc.

Chúng ta hãy cùng tiếp tục xem chuyện gì đã xảy ra trên con đường của anh ấy sau những tháng ngày của niềm vui thuần túy.

Khi Uchi rời đi vào 2005, đó là 1 cú sốc lớn với tôi. Tôi đã thật sự thân thiết với Uchi, chúng tôi là bạn tốt của nhau. Cậu ấy đến từ Kansai còn tôi đến từ Tokyo, nhưng chúng tôi không hề cảm thấy có khoảng cách. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng hát cùng nhau, bởi chúng tôi có những điểm tương đồng. Đến tận bây giờ tôi vẫn nghĩ rằng nếu cậu ấy còn ở lại thì chúng tôi có thể cùng nhau tạo ra những thứ thật sự thú vị. Và một năm sau chỉ còn 6 thành viên lại là 1 cú sốc nữa. Bởi vì chúng tôi mất đi những thành viên nhưng tôi cũng có những suy nghĩ hổ thẹn: "Tại sao? Tại sao mọi người lại phải rời đi?" Trước đó tôi không thể nói lên thành tiếng điều này với bất cứ ai. Đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất của chúng tôi, mỗi người nói chuyện với nhau rất hạn chế. Chúng tôi đã quá xấu hổ để thể hiện cảm xúc thật sự của mình với nhau, chúng tôi vẫn còn quá trẻ để mở rộng lòng mình. Chúng tôi cũng quá tự mãn. Tôi chắc rằng có 1 số thành viên thì kiềm chế được bản thân, 1 số thì không muốn làm tổn thương người khác. Khi còn là Jrs chúng tôi ở các nhóm khác nhau nên thật sự là thật khó để bày tỏ cảm xúc thật lòng mình cho những thành viên khác.

Khi Koyama bước sang tuổi 25 anh ấy lại một lần nữa mất phương hướng. Bước ngoặt là?

Bước ngoặt lớn nhất của tôi sau khi NEWS trở thành 6 thành viên là sinh nhật lần thứ 25 của tôi. Tôi không biết mình có thể làm gì hơn nữa. Tôi tự hỏi bản thân: "Koyama Keiichiro thật sự có thể làm được những gì?" và câu trả lời là "Không gì cả". Thật sự, tôi đã không thể nghĩ về bất cứ điều gì. Không có gì liên quan cả, chỉ là một khoảnh khắc tự kiểm điểm. Có lẽ tôi đã bắt đầu ngờ vực, vì thế giới giải trí đã trở nên quá mờ nhạt với tôi. Tôi cứ như đang cưỡi trên ngọn sóng mà thực sự lại chẳng làm được gì. Tôi muốn làm gì với tư cách là 1 người của JE? Tôi muốn trở thành ai đây? Tôi đã thay đổi cách đối mặt với bản thân mình, tự tạo ra và tự hỏi bản thân những điều cơ bản. Rồi sau đó tôi nghĩ về những gì mình có thể làm và những gì mình muốn làm. NEWS được chọn làm nhân vật chính trong 24hTV. Tôi đã thất bại nhưng thế nào mà tôi lại muốn học ngôn ngữ kí hiệu. Tôi đã ngỏ lời với chương trình để làm điều đó. Tôi đã nghiên cứu và học hỏi ngôn ngữ kí hiệu, và tôi đã có thể giao tiếp với những trẻ em bị bệnh điếc. Nhà sản xuất của News Every đã nhìn thấy và nói với tôi: "Cậu có thể dùng ngôn ngữ kí hiệu, tuyệt thật! Tôi chắc chắn cậu cũng có thể trở thành 1 phóng viên", và ông ấy đã chọn tôi làm phát thanh viên cho chương trình. Trong khoảnh khắc khó khăn tôi đã được thử thách với những điều mới mẻ, tôi nghĩ mọi chuyện xảy ra thật là đúng lúc. Tôi nhận ra rằng những lo lắng của  tôi mang một ý nghĩa. Những lo lắng của ấy đã không tan đi tất cả cùng một lúc, nhưng tôi tìm thấy một con đường mà tôi có thể làm việc chăm chỉ một lần nữa, một sự rộng mở. Tôi cảm thấy như cuối cùng mình cũng có thể cho mọi người thấy một Koyama Keiichiro với tư cách cá nhân. Nhưng NEWS vẫn chỉ được dẫn dắt bởi Yamapi và Ryo-chan. Tôi vẫn nghĩ về NEWS với 2 người họ đứng ở phía trước. Đó là lí do tại sao cá nhân tôi cũng muốn đóng góp cho NEWS, tôi cũng muốn những hoạt động solo của mình giúp ích cho nhóm. Và tôi cũng nhìn vào những nhóm nhạc của các senpai, mỗi người đều có tính cách khác biệt. Tôi ngưỡng mộ những nhóm nhạc mà mỗi thành viên đều có "mảnh sân" của mình. Tôi cũng muốn 1 mảnh sân cho riêng mình và tôi tìm thấy nó khi trở thành phát thanh viên. Tôi quyết định phải nỗ lực hết mình, làm việc với tất cả khả năng. Tôi vẫn đang tiếp tục học ngôn ngữ kí hiệu vì nó là một thứ quan trọng với tôi.

Bước ngoặt lớn nhất của NEWS là 1 năm rưỡi về trước. Yamashita và Nishikido rời nhóm. Koyama là 1 trong những người sống đằng sau tin tức gây sốc này.

NEWS cũng đã mất đi các thành viên trước đó rồi, nhưng tôi luôn luôn nghĩ rằng chúng tôi có thể tiếp tục tiến lên. Niềm tin ấy đến từ thực tế là đã có Yamapi và Ryo-chan, một khi họ còn ở đây thì NEWS vẫn sẽ ổn.
Và sau đó đột nhiên chúng tôi phải đối mặt với sự ra đi của họ. Tôi nghĩ rằng họ cảm thấy một sự mất mát mơ hồ trong khi chúng tôi vẫn đang hoạt động. Đáng lẽ tôi nên thẳng thắn hỏi họ điều đó. Nhưng tôi cũng sợ hỏi họ điều ấy nữa. Tôi đã nói chuyện rất nhiều với Yamapi nhưng lại không thể hỏi cậu ấy.
Ngày hôm đó chúng tôi gặp nhau trong phòng họp của công ty với tất cả các staff. Yamapi đã nói trước. Cậu ấy nói: "Tôi sẽ ra đi". Nhưng bạn biết đấy, tôi, Shige, Massu và Tegoshi đã biết trước điều ấy rồi. "Rốt cuộc thì nó cũng đã tới". Chúng tôi không thể nói một lời nào. Tôi trộm nghĩ: "Chúng ta hãy bàn thêm nữa đi" và" Đáng ra mình nên hỏi trước cậu ấy". Dù sao thì giờ đây tôi có thể nhìn lại khi ấy và nghĩ rằng quyết định của Yamapi là sáng suốt. Khi ở trong một nhóm mà bạn mơ hồ về tương lai của mình, thì giải pháp đặt ra là quyết định từ bỏ tương lai ấy và nhận một thử thách mới với bản thân. Dù cho lúc đó đương nhiên là tôi không thể tha thứ cho cậu ta. (cười)
Sau đó, một đại diện của công ty hỏi "Nishikido, cậu muốn làm gì?" và Ryo-chan đáp: "Tôi cũng sẽ ra đi, tôi sẽ tiếp tục với Kanjani8". Rốt cuộc nếu Ryo-chan không từ bỏ 1 nhóm thì lịch làm việc của cậu ấy quá mệt mỏi. Nhưng mất đi 2 thành viên cùng một lúc ư? Đột nhiên tôi không thể nào thông suốt được, thậm chí tôi không thể hiểu được NEWS sau này sẽ là 4 thành viên. Chúng tôi có thể làm gì đây? Khoảnh khắc ấy tất cả chúng tôi đều cực kì lo lắng.
Sau đó 4 chúng tôi họp lại với các staff, nói về tương lai của NEWS và 1 vài người đã đề xuất chúng tôi disband nhưng hầu hết đều nghĩ rằng có thể tiếp tục. Một người đã nói "Cố lên nào". Tôi tin vào điều ấy và đến nói chuyện với đại diện công ty. Tôi phải làm gì đó nếu không thì NEWS sẽ biến mất...Tôi nói với staff hết lần này đến lần khác "Tôi muốn NEWS tiếp tục". Tôi giữ liên lạc với Shige, và cả Massu và Tegoshi. Tôi nói với họ: "Nếu NEWS disband thì tất cả hoạt động của chúng ta sẽ chấm dứt. Hãy tiếp tục giữ nhóm chúng ta đã xây dựng cho đến nay. Hãy sát cánh bên lịch sử của chúng ta". Tôi nói chuyện với từng người họ. Tôi nghĩ Massu và Tegoshi thực sự rất lo lắng, vì họ có thể tiếp tục và thành công với Tegomass. Nhưng lựa chọn đó thật sự rất đáng sợ. Tôi muốn họ ở lại với NEWS bằng bất cứ giá nào. Đương nhiên, tôi biết họ cũng yêu NEWS. Tôi chỉ nghĩ rằng mình không muốn phải hối tiếc vì không bày tỏ những cảm nghĩ này với họ. Tôi cũng nói chuyện rất nhiều với Shige nữa. Cậu ấy là người bạn đồng hành có cùng một niềm tin với tôi kể từ những ngày còn là Jrs. Shige cố gắng suy nghĩ 1 cách lạnh lùng nhưng cậu ấy cũng sợ hãi. Khoảng thời gian đó rất đau đớn và vô cùng mệt mỏi. Tôi ở nhà, ngồi trên ghế sofa và chỉ khóc, thức dậy vào buổi sáng và bắt đầu tự nhiên mà khóc. Ngày ngày trôi qua mà tôi vẫn không thể hiểu được. Giờ đây nghĩ lại thì, những giọt nước mắt ấy chính là nỗi sợ hãi mất đi NEWS của tôi. Dù sao, tôi cũng nghĩ là mình phải làm hết khả năng có thể. Nguồn năng lượng chính là từ các fan. Tôi được thúc đẩy bởi tất cả các tiếng nói: "Hãy bảo vệ NEWS", và tôi tiếp tục.

Một tình yêu sâu sắc dành cho NEWS và các fan. Cuối cùng thì sự đau khổ cũng được giải quyết. Giờ đây mọi thứ đều tốt lành.

Ngay tại thời điểm đó tôi đã có nhiều cơ hội đến thăm những nơi bị tàn phá bởi trận động đất với tư cách là phát thanh viên. Sự rời nhóm đã được quyết định nhưng chúng tôi vẫn chưa thể thông báo rộng rãi. Có những nạn nhân của trận động đất nói với tôi: "Xin NEWS hãy trở lại với tất cả thành viên!", "Tôi muốn sớm được đến concert của các bạn!" Thậm chí trong số họ còn có người nói rằng: "Khi trận động đất bắt đầu tôi đã ôm các album của NEWS và chạy ra ngoài!" Nhưng tôi biết 2 thành viên đã ra đi rồi. Tôi phải thông báo 1 tin buồn như vậy đến những người là fan của chúng tôi, mà hơn nữa, họ lại đang phải sống trong 1 khoảng thời gian đau khổ...thật là khó khăn. Đó là khi tôi nhận ra 1 điều: "Chúng tôi phải tiếp tục cùng NEWS, dù có là 4 người thì chúng tôi cũng cần có 1 concert ở ngay tại nơi bị tàn phá bởi trận động đất!" Tiếng nói của các fan là lí do đầu tiên mang chúng tôi trở lại. Tôi bắt đầu yêu các fan của NEWS thêm 1 lần nữa. Trước ngày thông báo rộng rãi, tôi đã nói chuyện với nhà sản xuất của News every. Tôi nói với ông ấy:"Ngày mai tôi sẽ lên tin tức, tôi chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra với NEWS. Tôi có thể tiếp tục công việc ở đây không? "Mình  làm việc ở đó bởi vì mình là 'Koyama Keiichiro của NEWS'"...tôi luôn nghĩ như thế. Sau đó nhà sản xuất đáp lại: "Tôi không tuyển một thành viên của NEWS, tôi đã chọn một người là Koyama Keiichiro, sẽ không có gì thay đổi được quyết định của tôi sau thông báo vào ngày mai".
Tôi thật sự hạnh phúc, tôi nhận ra mình đang làm việc với những con người thật nhân hậu. Nhờ những lời đó mà mục tiêu của tôi với NEWS trở nên mạnh mẽ hơn. Những lời như vậy từ mọi người đã trở thành động lực cho tôi.
Nhưng chưa có gì được quyết định cho tương lai của NEWS cả. Tegomass đang đi tour vì vậy chúng tôi đã quyết định sẽ bàn bạc khi tour kết thúc. Tôi muốn họ tập trung vào tour của họ. Tegomass đem đến những sự động viên và nguồn năng lượng cho các fan trong thế giới tươi sáng của họ, tôi nghĩ thật là sai lầm nếu tất cả trở nên ủ rũ và bàn về NEWS tại thời điểm đó. Trong suốt Tegomass tour tôi nghe về các concert của họ ở các nơi khác nhau, những sân khấu bổ sung..v..v... Tôi thấy vui cho Tegomass vì họ thật tuyệt nhưng tôi cũng lo âu, nghĩ rằng khả năng của NEWS đã trở nên mong manh hơn. Tôi đã đến xem buổi biểu diễn của Tegomass. Họ hát Sakura Girl và tôi bắt đầu bật khóc. Tôi nhận ra rằng tình yêu của họ dành cho NEWS vẫn không hề thay đổi. Và tôi quyết định tin ở họ.

Một khởi đầu mới đã được quyết định, Koyama trở thành trưởng nhóm, giấc mơ về tương lai của NEWS...

Sau khi Tegomass tour kết thúc, chúng tôi họp lại lần nữa để nói chuyện. Chúng tôi quyết định đơn giản hóa và cố gắng đáp ứng nguyện vọng của từng thành viên. Tôi nói rằng: "Nếu chúng ta để nó chấm dứt tại đây thì đó chỉ là vì cái tôi của chúng ta mà thôi. Xin mọi người hãy lắng nghe và trân trọng các fan". NEWS chỉ còn lại 4 thành viên, nhưng rất nhiều fan đã quyết định ở lại. Chúng tôi đã mất đi các thành viên nhưng chúng tôi còn nhận về được nhiều hơn. Bởi vì các fan đã trở thành 1 thành viên của NEWS rồi. Giờ đây tôi thực sự cảm thấy số lượng thành viên của chúng tôi tăng lên đó. (cười)
Không 1 nhóm nào khác ở JE đã trải qua một điều như vậy. Chúng tôi mất đi các thành viên, bị yêu cầu disband nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục...chuyện này trước đó chưa bao giờ xảy ra. Sau chuyện này thì không gì có thể làm chúng tôi sợ hãi được nữa. Chúng tôi không còn gì để mất cả. Chúng tôi đã khởi đầu lại, ra mắt Chankapaana và World Quest, lịch sử của NEWS được viết tiếp từng chút, từng chút một. Gần đây tôi có nói chuyện về NEWS với những người tôi không quen và thường nghe họ nói "Có phải là cái nhóm có 4 người đó không?". Điều này khiến tôi thực sự hạnh phúc. NEWS giờ được biết đến là 1 nhóm có 4 thành viên, tôi hài lòng.
Tôi nghĩ rằng từ giờ trở đi việc thể hiện các khả năng cá nhân của chúng tôi để giúp ích cho nhóm rất quan trọng. Là 4 người, chúng tôi không thể lừa dối bất cứ ai. Chúng tôi cảm thấy cá tính của mình giờ đây được bộc lộ nhiều hơn. Đó là lí do tại sao tôi nghĩ rằng cần thiết để bồi dưỡng các hoạt động cá nhân.
Điều cuối cùng tôi muốn bày tỏ là lòng biết ơn của mình đến Yamapi và Ryo-chan. Rõ ràng rằng họ là nền tảng cho NEWS khi nhóm được thành lập và NEWS phát triển cũng là nhờ vào họ. Chính hoạt động với 6 người đã trao cho chúng tôi cơ hội có 1 khởi đầu mới với 4 người. Tôi chưa bao giờ ghét họ. Dù cho đã có đôi lúc tôi không thể nào tha thứ cho họ. (cười) Có đôi lúc tôi cũng đã không thể chịu được việc chứng kiến những công việc mới của họ. Nhưng giờ đây tôi lại có thể quan sát họ làm việc chăm chỉ. Bởi tôi hiểu rằng chúng tôi đều có những người ủng hộ mình. Xung quanh chúng tôi có rất nhiều người ủng hộ...cuối cùng thì tôi cũng có thể nhận ra điều ấy và giờ tôi cảm thấy thoải mái.
Bây giờ tôi mong muốn những điều tốt đẹp đến với tất cả các thành viên của NEWS, bao gồm cả Yamapi và Ryo-chan. Tôi muốn chúng tôi được hạnh phúc, trở thành những ông lão và cùng nhau cười khi nhớ về quá khứ. Như là "Chúng ta đã để rụng mất quá nhiều thành viên!" (cười) Đó sẽ là niềm vui thực sự nếu chúng tôi có thể nói kiểu như "Hồi đó tôi đã nghĩ thế này" hoặc "Đó thực sự là 1 khoảng thời gian khó khăn".
Chúng tôi sẽ không thất bại, không bao giờ thất bại. Chúng tôi đã có thể gìn giữ NEWS và sẽ làm các fan hạnh phúc! Chúng tôi đã khiến họ phải buồn và rơi nước mắt rất nhiều rồi. Từ bây giờ trở đi tôi muốn khiến các fan của NEWS được hạnh phúc hơn bất cứ fan nào. Hãy quan tâm đến chúng tôi. Chúng ta hãy cùng nhau tạo ra những kỉ niệm mới.
===
Credit: spilledmilk25@LJ
Vtrans: teenwitch.
<Không copy bài dịch này đi bất cứ nơi đâu. Nếu bạn muốn chia sẻ lên các blog, forum, fb cá nhân hãy dẫn link về đây>.
===
NEWS sắp được 10 năm rồi đấy ~ ^^ 1 chặng đường rất dài và con đường NEWS đã đi qua không hề bằng phẳng mà phải trải qua rất nhiều khó khăn. witch dịch bài này dành tặng cho tất cả các bạn fan NEWS đã ở lại cùng NEWS sau cái ngày 7/10 năm đó. Hãy cùng nhau giữ vững niềm tin của mình nhé!
Cám ơn các bạn đã đọc. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật Kei, lúc ấy thì witch không ở nhà nên chưa chắc có kịp chuẩn bị được quà cáp gì, nên có thể xem như bài dịch này là 1 món quà mọn dành cho sn Kei vậy.